[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 272 "Bọn họ chỉ lợi dụng anh ta"

Ngô Tuấn cười khẩy một tiếng, nói: "Tôi thấy chẳng sao cả."

Dứt lời, anh ta đánh mạnh một cú vào người Giản Dao.

Cả người cô đau đớn, mồ hôi lạnh trộn lẫn với nước liên tục kích thích vết thương, đã đau đến mức có phần tê dại.

"Anh là con trai của bố tôi và Mạnh Mỹ Trúc." Cô nghiến răng, ngay cả tiếng nói cũng run rẩy.

Ngô Tuấn có một thoáng sửng sốt, nhưng rất nhanh đã trở lại dáng vẻ lạnh nhạt, nói: "Cô đừng hòng giở trò gì với tôi, nếu cô không hợp tác chịu viết di chúc thì tôi sẽ hành hạ cô đến chết."

"Di chúc tôi sẽ không viết!"

"Bây giờ cô cứng miệng, lát nữa tôi xem cô còn cứng miệng được không."

Ngô Tuấn lại tàn nhẫn cho cô một roi, sau đó vứt bỏ roi trong tay và nhanh chóng bước đến sau lưng cô, đôi tay vòng qua eo cô, dùng một tay bắt đầu mở khóa quần của cô.

Cô hoảng hốt kêu lên: "Anh làm gì vậy?"

"Trông cô có vài phần nhan sắc, tôi sẽ dịu dàng chút!"

"Anh đừng làm bậy, tôi là chị gái anh, là ruột thịt, là máu mủ tình thâm.

Giản Dao điên cuồng vùng vẫy.

Trước giờ cô không muốn thừa nhận mình có một người em trai, nhưng khi rơi vào tay Ngô Tuấn, cô biết sớm muộn gì cũng có một ngày như thế này, chỉ là không ngờ ngày đó đến nhanh như vậy.

Để sống sót, chịu ít đau khổ hơn, cô bắt buộc phải nói ra thân thể của anh ta.

"Tôi không lừa anh, là chính miệng Mạnh Mỹ Trúc nói với tôi, bà ta lợi đụng anh, biến anh thành công cụ để trả thù bố tôi. Ngô Thanh Phong vì bà ta mà giết người bị kết án tử hình, anh sẽ chịu kết cục như thế nào còn cần tôi nhắc nhờ anh sao?"

Lưng Ngô Tuấn chợt cứng lại, tay đặt trên eo cô đột nhiên dừng lại, sắc mặt dần dần trở nên âm trầm, giận dữ quát lên: "Cô đừng nói bậy!"

"Đi hỏi Mạnh Mỹ Trúc đi, hoặc đến bệnh viện hỏi bố tôi. Chân ông ta là anh đánh gãy phải không? Chắc hẳn anh biết ông ta đang nằm ở bệnh viện nào."

"Phải, thì đã sao? Lão già đó đáng đánh."

"Cho nên anh cam tâm tình nguyện bị Mạnh Mỹ Trúc và Giản Thi lợi dụng, sẵn sàng thay bọn họ chịu tội, giống như Ngô Thanh Phong ngày trước một khi sa lưới là nhận hết mọi tội danh về phía mình, phải không?"

Giản Dao cố ý dùng lời lẽ kích thích anh ta.

Anh ta bỗng nhiên trầm ngâm.

"Có phải bọn họ bảo anh giết tôi không?"

"Phải."

"Tôi là chị anh, anh thật sự có thể ra tay sao?"

Ngô Tuấn lại không nói gì nữa, lòng cảm thấy mâu thuẫn lạ thường.

Từ trước đến giờ anh ta không quá quan tâm đến thân thế của mình. Mạnh Mỹ Trúc và Ngô Thanh Phong đã nhận nuôi anh ta, bọn họ nuôi dưỡng anh ta nhiều năm đến vậy, mọi việc anh ta làm chỉ để báo đáp ân tình, nhưng không ngờ Mạnh Mỹ Trúc chính là mẹ ruột của anh ta, Giản Minh Sơ bị anh ta đánh gãy chân chính là bố ruột của anh ta.

"Nếu Mạnh Mỹ Trúc thật lòng thương yêu đứa con trai là anh thì bà ta sẽ không để anh làm những chuyện như giết người, trong lòng bà ta chỉ có bản thân bà ta và Giản Thi, anh chỉ là công cụ và bàn đạp để trả thù của bọn họ mà thôi."

Giản Dao tiếp tục dùng lời nói kích động anh ta.

Anh ta như phát điên hét lên bên tại cô: "Cô im miệng!"

"Mạnh Mỹ Trúc thân làm mẹ ruột của anh có chăm sóc anh tử tế không? Không có đúng không! Bà ta chỉ một lòng muốn trả thù chúng tôi, làm gì có thời gian quan tâm anh, chỉ khi nào sử dụng đến anh bà ta mới nhớ tới anh, bình thường có lẽ là Ngô Thanh Phong chăm sóc anh nhiều hơn, đúng không?"

"Tôi bảo cô câm miệng!"

Ngô Tuấn đã hoàn toàn phát điên, lùi lại vài bước, cầm lấy cây roi dưới đất và quất vào cô.

Cô không biết mình đã bị đánh bao nhiêu lần, đau đớn đến mức cô nhanh chóng ngất đi.

Khi tỉnh lại, đã không thấy bóng dáng Ngô Tuấn đâu nữa. Cửa sắt của tầng hầm đã bị khóa, đèn cũng tắt, tia sáng lờ mờ gần như tắt hẳn, chỉ có cửa sổ thông gió lọt vào một chút ánh trăng lạnh lẽo.

Cùng lúc đó, khu biệt thự Đỉnh Vàng.

Biệt thự của Giản Dao đèn đuốc sáng trưng, vệ sĩ áo đen ra ra vào vào vẻ mặt vội vã, thỉnh thoảng có cảnh sát mặc đồng phục đến ghé thăm.

Hàn Mịch không hề buồn ngủ, đứng trước cửa sổ phòng, bất an nhìn sang phía đối diện.

Đã một ngày không thấy Giản Dao rồi. Tối qua cô ta gọi điện cho Lục Ngộ Chi, biết Lục Ngộ Chi đang ở quán bar uống rượu với bạn bè nên cô ta liền lấy cớ đón anh ấy và qua đó một chuyến.

Lúc đó Lục Ngộ Chi đã uống say rồi, cô ta đưa anh ấy về nhà, anh ấy ngã đầu là ngủ ngay, điện thoại thì để sáng trưng bên cạnh.

Nhớ lại lời dặn dò của Giản Thi, cô ta kiên trì đến cùng cầm điện thoại của anh ấy lên, gửi tin nhắn cho Giản Dao.

Cô ấy trông chừng Lục Ngộ Chi cả đêm, sáng hôm sau lại gửi một tin nhắn nữa, nhắc Giản Dao đừng quên, sau đó nhân lúc Lục Ngộ Chi vẫn chưa tỉnh, xóa hết ba tin nhắn đã gửi.

Cô cứ tưởng Giản Thi chỉ tìm người dạy cho Giản Dao một bài học, nhưng sự việc nghiêm trọng hơn cô ta tưởng rất nhiều.

Có vẻ như Giản Dao đã mất tích.

Có lẽ là người mà Giản Thi sắp xếp đã bắt cóc cô.

Cô ta không ngủ được, khoác áo lên người, định sang phòng bên cạnh nói chuyện rõ ràng với Giản Thi, nhưng vừa ra khỏi phòng là cô ta đã thấy một người đàn ông đứng ngay hành lang.

Người đàn ông đó có dáng người cao, mặc áo quần đen, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, che mặt rất kỹ.

Tim cô ta giật thót, bị hoảng sợ một trận.

"Anh là ai?"

Người đàn ông phát hiện ra cô ta, nhanh chóng lao về phía cô ta, cô ta muốn quay lại phòng đóng cửa nhưng đã chậm một bước. Người đàn ông đánh cô ta từ phía sau một cái, cô ta chỉ cảm thấy cái gáy đau nhói, giây tiếp theo đã ngã xuống đất không còn ý thức.

Giản Thi nghe thấy động tĩnh chạy ra khỏi phòng, thấy Ngô Tuấn và Hàn Mịch nằm sấp dưới đất thì nhíu chặt mày.

"Anh đến làm gì?"

Ngô Tuấn không nói gì, quan sát Hàn Mịch từ trên cao xuống.

"Em đang hỏi anh đấy, anh đến làm gì?"

Cô ta tức giận bước lên hai bước, muốn kéo Ngô Tuấn vào phòng mình, nhưng người đàn ông đột nhiên cúi xuống, tóm một chân của Hàn Mịch, kéo Hàn Mịch vào trong phòng ngủ.

Mặt Hàn Mịch bị cọ xát trên sàn nhà, đau đớn khiến ý thức hồi phục phần nào, vừa la to một tiếng thì đầu đã bị đá một cái, lại rơi vào hôn mê.

Ngô Tuấn nắm cổ chân cô ta kéo đến bên giường, dùng một tay nhấc cô ta lên, không tốn chút sức lực nào đã ném được cô ta lên giường, không nói không rằng mở cúc quần, rồi cởi hẳn quần cô ta ra.

Giản Thi dựa vào cạnh cửa, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nhìn anh ta.

"Anh phát điên gì vậy?"

"Thân hình con đàn bà này nóng bỏng, không chơi thì tiếc lắm."

Giản Thi lười để ý đến anh ta, để mặc anh ta muốn làm gì thì làm, chỉ nói một câu "xong việc nhớ dọn dẹp sạch sẽ, đừng để lại chứng cứ" rồi quay người đi ra ngoài, còn thuận tay đóng cửa lại giúp anh ta.

Hai mươi phút sau, cửa phòng cô ta bị đẩy ra.

Cô ta ngồi trên ghế sofa, ngẩng đầu nhìn người tới, vẻ mặt lãnh đạm, nói: "Xong rồi?"

"Anh có chuyện muốn hỏi em."

Ngô Tuấn đi thẳng đến trước mặt cô ta, ngồi xuống bên cạnh cô ta.

"Chuyện gì?"

"Chuyện Giản Minh Sơ là bố ruột của anh, em có biết không?"

"Biết."

"Biết từ lâu rồi?"

"Giản Dao nói với anh à?"

"Ừ."

"Cô ta vì muốn sống, chắc chắn sẽ nói vài lời đề châm ngòi ly gián quan hệ giữa chúng ta, em không đoán sai chứ?"

Ngô Tuấn im lặng không nói.

Biết mình thật sự là con trai của Giản Minh Sơ, không hiểu sao tâm trạng anh ta vô cùng phức tạp. Anh nhớ lại cách đây không lâu mình đã dẫn theo vài người chặn đánh Giản Minh Sơ đánh một cách độc ác, còn đánh gãy một chân của Giản Minh Sơ.

Đó là bố ruột của anh ta, chuyện này Giản Thi đã biết từ lâu, nhưng cô ta và Mạnh Mỹ Trúc cùng giấu anh ta.

Có lẽ thật sự giống như lời Giản Dao nói, bọn họ chỉ đang lợi dụng anh ta...

Anh ta đến đây gặp Giản Thi, trong lòng vốn đã có một ngọn lửa, sau khi trút lên người Hàn Mịch một trận, anh ta đã nguôi giận phần nào, nhưng lời của Giản Thi lại khiến ngọn lửa giận vừa nguôi xuống của anh ta nhanh chóng bùng lên lại.


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét