[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 273 "Hận"
"Giản Dao và tôi thực sự có quan hệ huyết thống, cô ta là chị gái tôi, đúng không?" Anh ta cố gắng kiềm chế, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Giản Thi không chớp.
Giản Thi bị ánh mắt của anh ta làm cho hơi run sợ, nói: "Đúng thì sao? Anh đừng quên, là ai đã nuôi anh lớn đến chừng này, tiền anh dùng đều là của tôi và mẹ tôi cho anh, là chúng tôi luôn chăm sóc anh."
"Mấy người làm thế mà bảo là chăm sóc sao?"
Bình thường không quan tâm không để ý, khi cần anh ta thì gọi điện thoại bảo anh làm cái này cái kia, mà lại còn đều là những việc phạm pháp. Ngô Thanh Phong xui xẻo bị bắt, để che chở cho mẹ con bọn họ, mà một mình nhận hết tội danh, người đã chết, đến giờ vẫn chưa được chôn cất.
Vừa nghĩ đến Ngô Thanh Phong, anh ta như nhìn thấy kết cục của chính mình.
"Cho anh ăn ngon uống ngon, cho anh tiền tiêu không hết, anh còn muốn gì nữa?" Giản Thi không nhịn được chặn họng anh ta một câu.
Anh ta càng tức giận hơn, nói: "Cho tiền là chăm sóc sao?"
Lúc còn ở nhà tình thương, không ai thật lòng quan tâm anh ta. Khi được nhận nuôi, anh ta tưởng rằng cuộc sống tốt đẹp đã đến, ai ngờ vẫn không có ai để tâm đến anh ta. Mạnh Mỹ Trúc sống ở nhà họ Giản, thỉnh thoảng mới gặp anh ta một lần, người ở bên anh ta lâu nhất là Ngô Thanh Phong, nhưng từ đầu đến cuối Ngô Thanh Phong luôn đối xử lạnh nhạt với anh ta, không coi anh ta như con ruột, chỉ là về mặt đời sống thì chăm sóc anh ta hơn Mạnh Mỹ Trúc một chút.
Hơn hai mươi năm rồi, anh ta chưa từng cảm nhận được sự chăm sóc và tình yêu chân thật, cuối cùng, anh ta chỉ bị bọn họ lợi dụng.
Anh ta được nhận nuôi, chứng tỏ Mạnh Mỹ Trúc đã bỏ rơi anh ta từ khi còn nhỏ, bà ta không cần anh ta.
"Chỉ cần lần này anh đưa Giản Dao và Phó Thịnh
Niên đi gặp Diêm Vương, sau này chúng tôi sẽ không làm phiền anh gì nữa." Giản Thi nhấn mạnh từng chữ một, hỏi anh ta: "Anh đã liên lạc với Phó Thịnh Niên chưa?"
"Vẫn chưa."
"Mau liên lạc với anh ta, anh ta vì Giản Dao mà có thể bất chấp tất cả, nhân cơ hội này bắt anh ta, để bọn họ viết di thư, tài sản chuyển giao cho tôi, anh chỉ cần biết đi theo tôi là được, sau này sẽ anh có cuộc sống tốt đẹp."
Anh ta không đáp lời, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Giản Thi tức giận không có chỗ trút, nói: "Những lời tôi nói, anh có nghe lọt tai không?"
"Không phải cô rất yêu Phó Thịnh Niên sao?"
Ngô Tuấn quay đầu lại, ánh mắt âm u như rắn nhìn cô ta.
Cô ta bật cười, nụ cười rất lạnh, đáp: "Đó là trước kia, khi anh ta muốn tôi chôn theo con của anh ta, tôi đã không còn yêu anh ta nữa, chỉ còn lại hận. Tôi đối xử với anh ta cũng coi như không tệ, ít nhất để anh ta và Giản Dao bầu bạn với nhau trên đường xuống suối vàng, cả hai người đều không cô đơn."
"Chuyển mười triệu vào tài khoản của tôi trước."
"Gì?"
"Cô muốn tôi giúp cô giết người, tôi phải thấy tiền trước, không thấy tiền, tôi không làm."
"Tôi là em gái ruột của anh, anh vậy mà lại nhắc tiền với tôi?"
"Giản Dao cũng là chị ruột của tôi mà, cô muốn tôi giết cô ta, nhưng đưa không đủ tiền, tôi không ra tay được."
"Anh..."
Ngô Tuấn bước đến cửa, mở cửa, giọng kiên quyết không cho phép thương lượng nói: "Tôi cho cô ba ngày, không thấy tiền, tôi sẽ thả Giản
Dao ra."
"Anh đừng làm chuyện dại dột, chỉ cần cô ta và Phó Thịnh Niên chết, chúng ta muốn bao nhiêu tiền cũng có."
"Tôi muốn thấy tiền trước."
"Nếu anh thả cô ta ra, cô ta sẽ lập tức báo cảnh sát bắt anh, còn liên lụy đến tôi, mẹ đã bị đưa vào bệnh viện tâm thần rồi, công ty của bà ta đã vỡ nợ, tôi hoàn toàn không thể lấy ra mười triệu ngay được."
"Đó là việc của cô."
"Anh đừng ép người quá đáng."
Ngô Tuấn cười khẩy hai tiếng, bước nhanh ra ngoài, âm thầm rời đi.
Giản Thi tức giận đến run rẩy, hoàn toàn không ngờ con tiện nhân Giản Dao lại tiết lộ thân thế của Ngô Tuấn để tranh giành lòng thương hại.
Ngô Tuấn cũng không nghĩ Giản Dao làm vậy chỉ để sống sót, Giản Dao làm sao có thể nhận đứa em trai là anh ta được.
Anh ta tự tay giết đứa con của Giản Dao, rút tủy xương của cô, cô sẽ không nhận anh ta.
Cô ta dựa vào ghế sofa, dùng rất nhiều thời gian để bình tĩnh tâm trạng. Khi cô ta đứng dậy chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng khóc từ phòng bên cạnh.
Là Hàn Mịch đã tỉnh.
Cô ta khoác áo, bước nhanh ra ngoài.
Cửa phòng của Hàn Mịch mở, bên trong tối đen, không bật đèn.
Cô ta đưa tay sờ công tắc bên tường, bật đèn lên, thấy Hàn Mịch co ro ở đầu giường, không mặc gì, mặt vùi trong đầu gối khóc nứt nở rất đau buồn.
Cô ta nhẹ nhàng tiến đến, giả vờ như không biết gì, khế vỗ vai Hàn Mịch, Hàn Mịch giật mình, vội vàng kéo chăn quấn quanh người, ngẩng gương mặt sưng đỏ nhìn cô ta.
"Có chuyện gì thế?"
Hàn Mịch không nói gì, chỉ khóc.
Cô ta vội ôm Hàn Mịch an ủi, nói: "Đừng khóc, xảy ra có chuyện gì rồi? Cậu nói với tớ đi."
"Có người đột nhập..."
"Ai? Tớ không thấy ai cả."
"Thật sự có người đột nhập."
"Có phải cậu nằm mơ không?"
Dù thấy Hàn Mị gương mặt sưng đỏ, khỏe miệng rớm máu, trên người chi chít vết hôn tím bầm... cô vẫn giả vờ như không nhìn thấy gì, dịu giọng dỗ dành Hàn Mịch cho đến khi Hàn Mịch ngú.
Giản Dao bị đánh thức bởi một tiếng "ầm".
Cô mở mắt, phát hiện Ngô Tuấn đã trở lại, anh ta mang một tấm đệm từ bên ngoài vào, tiếng động lớn vừa rồi là tiếng động anh ta ném tấm đệm xuống đất.
Trên tủ sát tường còn có một cái túi, trong túi đó dường như có thuốc.
Anh ta mua thuốc cho cô, còn mang đệm đến?
Là không định tiếp tục hành hạ cô nữa sao?
Cô tròn xoe mắt nhìn anh ta, anh ta di chuyển tấm đệm đến sát tường, quay người đi thẳng đến trước mặt cô, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như trước.
"Bây giờ tôi vẫn chưa thể thả cô, nhưng tốt nhất là cô nên ngoan ngoãn chút, nếu không sẽ chịu khổ đấy!"
Nói xong, anh ta cởi dây trói trên tay cô ra, chân cô được chạm đất nhưng cơ thể yếu đến mức đứng cũng đứng không vững.
Ngô Tuấn bề ngang cô lên, hoàn toàn không quan tâm đến việc chạm vào vết thương trên lưng cô sẽ khiến cô đau đến mức nào. Anh ta đi vài bước đến trước tấm đệm, đặt cô nằm úp mặt xuống.
Cô vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng bị anh ta đè mạnh xuống.
"Ngoan ngoãn chút."
Anh ta giữ chặt cô, chắc chắn cô không còn động đậy nữa mới đứng dậy lấy thuốc.
Anh ta dùng dao trên người cắt phần áo ở lưng cô, giúp cô khử trùng vết thương ở lưng và bôi thuốc.
Cô đau đến đầu đổ mồ hôi hột, cắn răng chịu đựng suốt quá trình.
Nhìn dáng vẻ cô rơi nước mắt nhưng vẫn cố chịu đau không kêu ra tiếng, gương mặt Ngô Tuấn có vẻ phức tạp, không khỏi nhớ lại lúc ở biệt thự kiểu Đông Dương nhỏ trên Tề Sơn, anh ta và Ngô Thanh Phong vì cứu Giản Thi mà đã rút tủy xương trên người cô, còn giết hại đứa con trong bụng cô.
Khi đó anh ta đã đá vào bụng cô mấy cái, đá đến mức cô xuất huyết nặng, thoi thóp gần như không còn thở.
Nếu khi đó anh ta biết Giản Dao là chị gái mình, anh ta sẽ không làm như vậy.
Dù anh ta có khốn nạn hơn nữa thì cũng sẽ không làm tổn thương người thân của mình, anh ta vẫn có giới hạn của việc làm người.
Mạnh Mỹ Trúc biết rõ mối quan hệ giữa anh ta và Giản Dao, nhưng vẫn lợi dụng anh ta để làm hai Giản Dao...
Trái tim anh ta đột nhiên đau nhói.
"Cô có hận tôi không?"
Anh ta đưa tay chạm vào đầu của Giản Dao, tóc của cô đã ướt đẫm mồ hôi, trông cô vô cùng nhách nhác.
"Hận."
Câu trả lời không ngoài dự đoán.
Nếu là anh ta, anh ta cũng hận.
"Viết di chúc đi”.
Anh ta đứng dậy nhặt giấy bút dưới đất lên, ném đến trước mặt cô, lại nói: "Để lại tài sản của cô
cho Giản Thi, phối hợp với tôi để dụ Phó Thịnh Niên đến, tôi có thể không giết cô, mà sẽ đưa cô ra nước ngoài sống, tránh xa những thị phi này."

Nhận xét
Đăng nhận xét