[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"
Những điều này là chính bọn họ tự khai ra, nhưng khi hỏi từ đâu nghe được tin tức Đường Tiêu rời khỏi giới là có liên quan đến Giản Dao thì bọn họ không chịu nói. Tóm lại, bọn họ rất thù địch với Giản Dao.
Việc ném trứng gà thối vào người Giản Dao đã xem như nhẹ rồi.
Vệ sĩ bắt được bọn họ không chỉ tìm thấy trứng thối trên người, mà còn phát hiện hai con dao găm bỏ túi rất nhỏ.
Tả Nhất và Kiều Thắng Nam đã giao bọn họ cho cảnh sát. Tuổi tác cả hai còn nhỏ, và còn là học sinh, chắc chắn sẽ bị tạm giam và giáo dục vài ngày trong trại tạm giam.
Phó Thịnh Niên sau khi tìm hiểu tình hình từ Tả Nhất và Kiều Thắng Nam, thì chỉ nói với Giản Dao rằng hai người đó là anti fan, không đề cập đến tên Đường Tiêu, càng không nhắc đến chuyện dao găm, anh sợ cô sẽ suy nghĩ lung tung.
Tâm trạng của Giản Dao mãi đến tối mới xem như ổn định lại. Cô đứng bên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm đen nghịt bên ngoài mà thả hồn.
Phó Thịnh Niên đã mang bữa tối vào phòng, nhưng cô lắc đầu, vẻ mặt đầy kháng cự, nói: "Em không có khẩu vị."
"Không có khẩu vị vẫn phải ăn, anh không cho phép em bỏ đói mình, dù chỉ một bữa."
Vừa nói ra câu này, Phó Thịnh Niên liền ngẩn người.
Lại là cảm giác quen thuộc kỳ lạ đó.
Anh không cho phép?
"Có phải anh thường nói ba chữ "không cho phép" này không?"
Giản Dao vốn đang làm mặt lạnh, nghe thấy anh nói vậy thì lập tức bị anh chọc cho bật cười.
Cô chợt nhớ đến sự bá đạo của anh trước đây, ba chữ "không cho phép" gần như là câu cửa miệng của anh. Anh không cho phép cô làm thế này, không cho phép cô làm thế kia, thậm chí khi anh bị trúng đạn, còn nói nếu anh chết, anh không cho phép cô gả cho người khác.
Anh thật sự rất bá đạo, có đôi khi bá đạo đến mức vô lý.
Bị anh chọc cười, tâm trạng cô tốt lên rất nhiều.
Thấy cô cười, anh cũng cười theo.
"Bây giờ có khẩu vị chưa?"
Cô vươn tay ôm cổ anh, nhón chân, hôn nhẹ lên môi anh, nói: "Nếu là anh đút cho em ăn."
Hơi thở ấm áp quen thuộc bao quanh người anh, chỉ bị Giản Dao hôn nhẹ thôi mà anh đã không chịu nổi, rất muốn lập tức lao vào cô.
Anh cố nhịn, vươn bàn tay lớn ôm eo cô, nghiêm túc nói: "Hôn anh vài lần nữa, anh sẽ đút cho em ăn."
Cô khó nhọc nhón chân, lại lần nữa đặt lên môi anh một nụ hôn.
Nụ hôn này khiến cơ thể anh như bốc cháy, anh không thể khống chế nổi nữa, đẩy cô ngã xuống giường.
Nhìn vào ánh mắt nóng bỏng của anh, tim cô đập thình thịch.
"Cho anh, được không?"
Giọng anh trầm khàn, xen lẫn chút gấp gáp.
Cô do dự giây lát, cuối cùng vẫn gật đầu.
Anh lập tức hôn cô, hôn một cách siết sao, không cho cô có chút không gian nào để thở, thậm chí không có kiên nhẫn để cởi quần áo, trực tiếp dùng tay xé.
Nghe tiếng tiếng "xoẹt" của quần áo bị xé rách, cô vươn tay đấm vai anh một cái, đẩy anh ra, tức tối nói: "Quần áo của em rất đắt đó!"
"Anh sẽ mua mới cho em, ngoan nào."
Anh dỗ dành một câu, lập tức lại hôn cô.
Sáng hôm sau.
Giản Dao mở mắt, cả người mệt mỏi.
Mỏi đến mức cô chẳng muốn động đậy.
Thấy Phó Thịnh Niên đã tỉnh, cũng đã khoác áo chuẩn bị vào phòng tắm, cô bèn gọi anh, yếu ớt nói: "Giúp em xả nước tắm được không?"
"Chỉ xả nước tắm thôi sao?"
Cô bĩu môi, hỏi lại: "Không thì sao?"
"Tắm chung."
Nói xong, anh hất tung chăn trên người cô, bế cô rời khỏi giường, bước vào phòng tắm.
Sau khi tắm xong, anh rất kiên nhẫn giúp cô sấy tóc.
Mái tóc vốn ngắn giờ đã dài ra rất nhiều. Lúc tóc xõa xuống, tóc sẽ dài đến ngực.
Phó Thịnh Niên đã không phải lần đầu giúp Giản Dao tắm và sấy tóc. Khi làm những việc này, anh sẽ có một cảm giác quen thuộc, nhờ đó mà anh biết mình từng thường xuyên làm những việc nhỏ này cho cô.
Cùng lúc đó.
Đường Chiến sau khi nghỉ ngơi cả đêm, sáng sớm đã thay bộ vest, chỉnh trang lại bản thân trông rất phấn chấn, tiếp đó lái xe tới nhà họ Đường.
Anh ấy rời nhà đã nhiều năm, khi quay lại, nơi này cho anh ấy cảm giác xa lạ kỳ lạ.
Rõ ràng anh ấy trưởng thành ở đây, sống ở đây nhiều năm.
Sau khi đỗ xe trong sân, anh xuống xe, bước lên bậc thềm, không chút do dự bấm chuông cửa.
Người mở cửa là quản gia của nhà họ Đường. Nhìn thấy anh ấy, quản gia thoáng ngạc nhiên, vội vàng hô vào bên trong: "Ông chủ, phu nhân, nhị thiếu gia đã trở về."
Nghe tiếng của quản gia, Đường Kiến Quốc và Kim Hồng từ phòng ăn bước ra.
Nhiều năm không gặp, khi gặp lại con trai mình, tâm trạng Đường Kiến Quốc vừa vui mừng vừa xúc động, nhưng cũng bởi vì con trai rời nhà đã lâu, chưa từng gọi một cuộc gọi thăm hỏi nào, chưa một lần về nhà thăm ông ta, nếu nói không giận là nói dối.
Ông ta cố tình đanh mặt, làm giá, nhìn Đường Chiến với ánh mắt hơi tức giận.
"Con còn biết quay về sao?"
"Bố."
Vẻ mặt Đường Chiến bình thản, anh ấy nói: "Con xin lỗi, bây giờ mới về thăm bố"
Tiếng gọi "bố" và thái độ nhận lỗi dịu dàng của Đường Chiến đã ngay lập tức khiến cơn giận của Đường Kiến Quốc nguội đi nhiều.
"Biết sai là tốt."
Đường Chiến gật đầu, ánh mắt nhìn sang Kim Hồng đứng cạnh Đường Kiến Quốc. Kim Hồng không có thay đổi lớn, trông vẫn rất trẻ, anh ấy định gọi một tiếng "mẹ", nhưng không thể thốt ra.
Từ khi biết mình không phải con ruột của Kim Hồng, anh ấy đã không còn gọi bà ta là mẹ nữa.
"Ăn sáng chưa?" Đường Kiến Quốc hỏi.
"Vẫn chưa."
"Vậy thì đúng lúc, vào ăn với bố đi."
"Vâng."
Anh ấy theo Đường Kiến Quốc vào phòng ăn, không để ý đến Kim Hồng.
Kim Hồng ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy đã lập tức mất hết khẩu vị. Bà ta không quay lại phòng ăn, mà đi thẳng về phòng ở trên lầu, không cần suy nghĩ đã gọi ngay vào số của Đường Tiêu.
Tiếng chuông vang rất lâu, cuối cùng Đường Tiêu đã bắt máy.
Giọng anh ta rất lơ ngơ, giống như vừa tỉnh ngủ. Bà ta đoán, Đường Tiêu đã uống cả đêm qua, uống đến mức không biết trời đất.
"Đường Chiến đã trở về."Đường Tiêu đáp một tiếng ừm, không nói thêm gì, giọng điệu cũng không có cảm xúc.
Thái độ này khiến Kim Hồng rất tức giận, bà ta nói: "Con định ngày nào cũng say mèm đến khi nào? Bây giờ con có khác gì một kẻ tàn phế!"
Đường Tiêu giật mình, vội bật dậy.
Anh ta cứ tưởng Kim Hồng không biết tình trạng hiện tại của anh ta.
"Mẹ, sao mẹ biết con..."
"Chuyện của con mẹ không biết gì cả, hôm qua mẹ đã phái Lạc Cửu đến chỗ con rồi. Sau này cô ấy sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc cuộc sống của con, con phải phấn chấn lên, đừng sống đần độn u mê thế."
"Bố có biết chuyện của con không?"
"Dĩ nhiên là ông ấy không biết, mẹ nào dám nói cho ông ấy biết. Nếu ông ấy biết con suốt ngày uống rượu không làm việc đàng hoàng, chắc chắn không yên tâm giao công ty lại cho con. Nếu con không muốn để Đường Chiến lợi dụng cơ hội để lấy được lợi, thì lập tức chỉnh trang lại bản thân, hôm nay về một chuyến."
"Con biết rồi."
Sau khi cúp máy, Đường Tiêu đứng dậy rời khỏi phòng.
Đêm qua uống quá say, anh ta không biết Lạc Cửu đã đến.
Nghe thấy tiếng động trong bếp, anh ta đi tới, phát hiện Lạc Cửu đang chuẩn bị bữa sáng.
Người bên cạnh Giản Dao, đột nhiên được phái đến chỗ anh ta, hơn nữa Lạc Cửu còn không làm theo yêu cầu mang Giản Dao đến cho anh ta. Nghĩ đến đây, ánh mắt anh ta lạnh đi vài phần.
"Đồ vô dụng, bảo cô làm chút việc cũng không làm được."
Anh ta căm hận chửi một câu.
Nghe thấy tiếng anh ta, Lạc Cửu dừng tay, quay đầu nhìn anh ta.
Nửa bên mặt cô ấy sưng lên rất cao, là do Kim Hồng đánh. Sau khi Kim Hồng đón cô ấy về nhà họ Đường, trong cơn giận đã tát cô ấy mười mấy cái. Trong thời gian ngắn Kim Hồng không muốn gặp cô ấy nên đã sắp xếp cô ấy đến chỗ Đường Tiêu.
Mặc dù bị đánh, nhưng vì có thể ở trong căn hộ của Đường Tiêu, chăm sóc cuộc sống của anh ta, nên cô ấy rất vui mừng.


Nhận xét
Đăng nhận xét