[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"

Phó Thịnh Niên đang chăm chú làm việc thì cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ.

Anh lên tiếng "Mời vào", người bên ngoài đẩy cửa bước vào, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát tiến thẳng về phía anh.

Anh ngẩng đầu lên, thấy là Giản Dao thì hàng mày đang nhíu chặt lập tức giãn ra. Khi cô đi đến trước mặt anh, anh bèn nắm tay cô, kéo cô ngồi lên đùi mình, vòng một tay qua eo cô ôm chặt cô.

Không biết vì sao, cảnh tượng này khiến anh cảm thấy quen thuộc kỳ lạ.

Anh nhìn Giản Dao đang cười mỉm, tò mò hỏi: "Trước đây có phải em đã bầu bạn làm việc với anh thế này không?"

"Đúng là đã từng bị anh cưỡng ép như vậy."

“Cưỡng ép?"

Giản Dao đặt tay lên vai anh, cười hỏi: "Trưa rồi, anh không đói hả?"

"Em đói rồi à?"

"Hơi hơi."

"Muốn ăn gì không?"

"Gì cũng được."

Phó Thịnh Niên cầm điện thoại gọi cho Điền Dã, bảo Điền Dã đặt một bàn đôi tại nhà hàng Âu đối diện tòa nhà.

Hai người vừa bước vào nhà hàng thì điện thoại để trong túi của Giản Dao reo lên.

Màn hình hiển thị là Chu Hồng gọi.

Cô bắt máy, vừa nghe Chu Hồng ở đầu dây bên kia nhắc nhở lịch trình buổi quảng bá phim sắp ra mắt vào buổi chiều, vừa khoác tay Phó Thịnh Niên, cùng Phó Thịnh Niên lên lầu hai của nhà hàng.

Vị trí đã đặt sẵn là vị trí ở trong một phòng riêng nhỏ.


Lần này ra ngoài Giản Dao không đội mũ và đeo khẩu trang, Phó Thịnh Niên lo lắng cô sẽ bị người ta nhận ra nên đặc biệt dặn Điền Dã đặt vị trí riêng tư chút, anh không muốn bị người khác làm phiền.

Sau khi vào phòng riêng, Giản Dao kéo ghế ngồi xuống, xác nhận thời gian và địa điểm quảng bá chiều nay, tiếp theo cô bảo Chu Hồng sắp xếp thợ trang điểm và stylist đến biệt thự sau hai tiếng nữa.

Cúp điện thoại, cô nhìn Phó Thịnh Niên đang ngồi bên cạnh, bất đắc dĩ nói: "Ăn xong em phải về nhà, bốn giờ chiều có buổi tuyên truyền."

"Anh đi với em."

Cô hơi ngạc nhiên, hỏi lại: "Anh không quay lại công ty à?"

Bấy giờ Phó Thịnh Niên mới nhớ ra ba giờ chiều có một cuộc họp, nội dung cuộc họp này là bàn về việc gia hạn hợp đồng với đối tác nước ngoài, cuộc họp này khá quan trọng, anh không thể vắng mặt.

"Vậy anh xong việc sẽ đến đón em."

Cô cười gật đầu, nói: "Được."

Nhân viên phục vụ bước vào gọi món.

Giản Dao chỉ gọi một phần salad rau.

Phó Thịnh Niên giúp cô gọi thêm một đĩa mì Ý, súp và món ngọt tráng miệng.

Sau khi nhân viên phục vụ ra ngoài, anh vươn tay kéo cô vào lòng, nói: "Chỉ ăn một dĩa salad rau, em là thỏ à?"

Cô cười, nói: "Em cần phải kiểm soát cân nặng."

Kể từ khi hoàn thành bộ phim, cô đã vắng bóng khá lâu trước công chúng. Nghĩ đến việc chiều nay phải đối diện ống kính, cô bỗng cảm thấy hơi căng thẳng.

"Em không mập, không cần kiểm soát cân nặng!"

Không lâu sau, đồ ăn đã được mang lên.

Phó Thịnh Niên dỗ dành cô khiến cô không kiềm chế được, cuối cùng vẫn ăn hết đĩa mì Ý, ngay cả món tráng miệng cũng không bỏ qua.

Sau khi rời khỏi nhà hàng, cô theo Phó Thịnh Niên trở lại tòa nhà Phó Thị, nhưng không đi lên lầu với anh, hai người tách ra ở sảnh tầng một.

Dõi theo Phó Thịnh Niên vào thang máy rồi, cô dẫn theo Tả Nhất và Kiều Thắng Nam ra ngoài, lên xe trở về biệt thự.

Hai giờ chiều, một chiếc xe bảo mẫu dừng lại trong sân, là Kiểu Muội dẫn thợ trang điểm và stylist đến.

Sau khi tốn chút thời gian để trang điểm và làm tóc, ba giờ rưỡi cô ra ngoài, đến địa điểm quảng bá phim.

Địa điểm quảng bá được chọn lần này là hội trường của một trường đại học. Khi cô đến nơi, trong hội trường đã chật kín người, ngoài sinh viên trong trường ra thì còn có rất nhiều fan đặc biệt đến đây vì buổi gặp mặt quảng bá phim, cũng có không ít truyền thông góp mặt.

Nam diễn viên cùng diễn là Lâm Khả Nhiên, cả hai đã hợp tác với nhau không chỉ một lần, xem như khá ăn ý. Thời gian vừa điểm, Lâm Khả Nhiên rất lịch sự dẫn cô xuất hiện trên sân khấu hội trường, dưới sân ngay lập tức vang lên tiếng hò reo.

Theo sắp xếp của nhà sản xuất thì đầu tiên bọn

họ sẽ tương tác với fan, sau đó quảng bá phim, cuối cùng là phỏng vấn.

Hai phần đầu được tiến hành rất suôn sẻ, nhưng đến phần phỏng vấn, Giản Dao và Lâm Khả Nhiên vừa ngồi xuống ghế bên cạnh người dẫn chương trình là có người từ trong đám đông ném trứng gà lên sân khấu.

Quả trứng gà mang theo mùi hôi thối nồng nặc nhắm thẳng vào người Giản Dao mà đập vào.

Ánh mắt của Giản Dao đang tập trung vào người dẫn chương trình thì vai bỗng dưng bị một quả trứng đập vào, sau đó đầu cũng bị đập một cái.

Hội trường lập tức hỗn loạn, vệ sĩ tức tốc cùng tiến lên bảo vệ Giản Dao.

Dưới sân khấu vẫn có người đang ném trứng, bảo vệ giữ trật tự tại hiện trường lao ngay vào đám đông, nhanh chóng bắt được hai cô gái trẻ, còn tìm thấy hàng chục quả trứng gà thối trên người bọn họ.

Phó Thịnh Niên sau khi kết thúc cuộc họp liền vội vã lái xe đến hội trường, nhưng vừa vào hội trường đã thấy Giản Dao bị tấn công.

Giản Dao được vệ sĩ hộ tống rời khỏi sân khấu trong lúc hỗn loạn, đi vào phòng nghỉ phía sau.

Phó Thịnh Niên nhanh chóng đuổi theo.

Anh mở cửa phòng nghỉ, đập vào mắt là cảnh Lâm Khả Nhiên đứng trước mặt Giản Dao, dùng một tay lau sạch vỏ trứng gà dính trên tóc Giản Dao, một tay khác cực kỳ to gan dám ôm vòng quanh eo Giản Dao.

Cảnh tượng này khiến anh khá là bực bội, vẻ mặt lập tức u ám.

Kiểu Muội bị nhóm bảo vệ lấn lướt ép vào góc, sốt ruột đến mức mặt tái trắng, trong thời gian ngắn không thể tiếp cận Giản Dao.

"Cảm ơn, để tôi tự làm."

Giản Dao e thẹn nhìn Lâm Khả Nhiên một cái, lập tức đẩy tay anh ta ra khỏi eo mình, cố ý đứng sang một bên, tránh xa anh ta.

Phó Thịnh Niên sa sầm mặt bước vào, anh vừa xuất hiện là vệ sĩ lập tức nhường đường.

Anh chỉ bước vài bước đã đến bên cạnh Giản Dao. Trông cô hơi nhếch nhác, cơ thể bốc ra mùi rất khó ngửi, nhưng anh không hề chê bai, mà còn nâng tay nhanh chóng dọn sạch vỏ trứng gà trên tóc, cởi áo khoác choàng qua người cô, cuối cùng là choàng vai cô và dẫn cô rời khỏi phòng nghỉ.

Dưới sự hộ tống của nhóm vệ sĩ, bọn họ đã tránh được đám đông và phóng viên, rời khỏi hội trường bằng cửa sau.

Ra khỏi cổng trường, ngồi vào xe, dạ dày của Giản Dao bị mùi hôi trên người cô làm tiết ra dịch chua, khiến cô cảm thấy rất buồn nôn. Cô cau mày, tâm trạng không tốt cho lắm.

Cô đã tham dự nhiều buổi gặp mặt công khai, nhưng chưa bao giờ gặp phải tình huống như lần này. Khi sự việc xảy ra, cô sững sờ cả người.

Phó Thịnh Niên lấy khăn ướt, giúp cô lau sạch dịch trứng dính trên tóc.

Cô nắm tay anh, lắc đầu nói: "Bẩn với hội lắm, anh đừng lau nữa."

Phó Thịnh Niên cử như không nghe thấy lời cô.

Anh chỉ nhẹ nhàng nắm tay cô, tiếp tục lau sạch những vệt dịch trứng gà màu nâu đậm bốc mùi hôi thối trên tóc cô.

Xe nhanh chóng rời khỏi trường học.

Suốt đường đi, Giản Dao im lặng một cách lạ lùng.

Là một nhân vật công chúng, việc bị ném trứng thối trước đám đông khiến cô suy sụp, cảm thấy nhục nhã vô cùng.

Về đến biệt thự, Phó Thịnh Niên kéo cô đi nhanh lên lầu hai, vào phòng vệ sinh, bật vòi hoa sen, giúp cô rửa sạch mùi hôi trên người. Anh dùng khăn tắm quấn cô lại, cô không nói tiếng nào, để mặc Phó Thịnh Niên bế cô ra khỏi phòng tắm, đặt xuống chiếc ghế trước gương trang điểm, dùng máy sấy giúp cô sấy khô tóc.

"Hết hôi rồi."

Phó Thịnh Niên đặt máy sấy xuống, cúi đầu hôn lên trán cô một cái.

Đôi mắt cô đỏ hoe, tủi thân chui vào lòng anh.

Anh ôm cô, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, nói: "Không sao rồi."

Cùng thời gian, sự việc Giản Dao bị ném trứng gà thối tại buổi gặp mặt quảng bá phim đã lên tìm kiếm nóng.

Bên phía công ty đã ra văn bản thanh minh, nói rằng hai người gây rối tại hiện trường là anti fan, cũng không giải thích gì thêm, nhưng thực tế hai cô gái đó không chỉ đơn thuần là anti fan, bọn họ còn là fan của Đường Tiêu. Khi Giản Dao và Đường Tiêu bị người khác chụp được và lên hot search, bọn họ đã không ít lần lợi dụng bàn phím để dùng ngôn từ công kích Giản Dao, kể từ đó bọn họ đã bước đi không còn quay đầu lại trên con đường bôi nhọ Giản Dao.

Tin tức Đường Tiêu đột ngột rút khỏi làng giải trí là một cú sốc rất lớn với hai người, sau khi bàn bạc xong, bọn họ quyết định nhân dịp buổi gặp mặt quảng bá phim lần này để tặng Giản Dao một "bất ngờ".

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"