[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"
Cô ấy thở dài, nhẹ giọng nói: "Anh Tiêu, để em giúp anh chuẩn bị nước tắm, anh cần tắm rửa thật sạch sẽ."
Lúc cô ấy còn làm việc bên người Giản Dao, cô ấy đã nghe nói chuyện tay anh ta bị thương rồi, dù bây giờ đã hồi phục nhưng đã để lại di chứng. Do gân bị tổn thương nghiêm trọng nên anh ta bị chứng run tay, không thể xách vật nặng.
Từ đó, anh ta thường xuyên uống rượu.
Dù bị anh ta chửi là đồ vô dụng, cô ấy vẫn không thể giận anh ta, chỉ thấy càng đau lòng hơn.
"Tôi bảo cô tìm cơ hội đưa Giản Dao đến bên tôi, sao cô không làm theo lời tôi?"
Ánh mắt Đường Tiêu u ám, nhìn cô ấy với vẻ lạnh lùng.
Trước kia, anh ta rất dịu dàng với cô ấy, khi nói chuyện với cô ấy, ánh mắt anh ta luôn chất chứa nụ cười. Nhưng bây giờ không biết thế nào, anh ta đã thay đổi, trở nên rất tàn ác.
"Anh Tiêu, mẹ anh chỉ bảo em thu thập những tin đen tối về cô ấy, nếu em đưa cô ấy đến đây thì đồng nghĩa với bắt cóc rồi, em không thể để anh mang tội danh đó."
"Làm việc thất bại thì thôi, cô còn lý sự?"
Giọng điệu Lạc Cửu hơi gấp lên: "Em chỉ không muốn anh gặp chuyện."
"Cô có biết đôi tay này của tôi bị hủy hoại là vì Giản Dao không? Bị buộc phải rời khỏi giới cũng là vì cô ấy."
Lạc Cửu ngạc nhiên, không ngờ Đường Tiêu trở thành như bây giờ là có liên quan đến Giản Dao.
"Cô ấy đã làm anh tổn thương đến vậy, mà anh vẫn nhớ nhung cô ấy?"
Đường Tiêu cười lạnh lùng, nói: "Tôi chỉ đơn giản là muốn ngủ với cô ấy mà thôi."
Lạc Cửu đột nhiên nghẹn lời, trực giác mách bảo cô rằng trong lòng Đường Tiêu vẫn còn Giản Dao, bằng không anh ta đã không khắc khoải muốn có cô đến thế.
"Quên cô ấy không tốt sao? Cô ấy và Phó Thịnh Niên ngày nào cũng quấn quýt ríu rít, ngủ với người phụ nữ như vậy anh không ngại bẩn sao?"
Đường Tiêu làm gì bận tâm nhiều như thế, không thể ngủ với Giản Dao, không hành hạ cô đủ thì khó mà tiêu tan được nỗi giận dữ tích tụ bao năm của anh ta.
"Cô thích tôi, đúng không?"
Anh ta giãn lông mày, nhìn Lạc Cửu trước mặt một cách nghiêm túc.
Lạc Cửu cúi đầu, không đáp.
Anh nâng tay, dùng ngón trỏ móc cằm cô ấy, nâng mặt cô ấy lên, ngón tay nhẹ mơn trớn nửa khuôn mặt sưng phồng của cô ấy, giọng điệu đã dịu dàng hơn rất nhiều: "Việc tôi bảo cô làm, từ trước đến nay cô luôn làm được, việc này cũng không nên ngoại lệ."
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng mà, tìm cơ hội đưa cô ấy đến đây, chỉ cần cô làm thành công việc này, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cô."
Lạc Cửu rất bất ngờ, trong đôi mắt ảm đạm lóe lên ánh sáng, hỏi: "Đối xử tốt với em có nghĩa là anh sẽ cưới em sao?"
"Nếu cô muốn, tôi có thể cưới cô."
Lạc Cửu thụ sủng nhược kinh.
Cô ấy ngay cả nằm mơ cũng muốn được làm người phụ nữ của Đường Tiêu, mà vừa rồi anh ta thế mà đã nói bằng lòng cưới cô ấy.
"Vậy những người phụ nữ mẹ anh sắp xếp cho anh coi mắt thì sao?"
Anh ta cong môi cười, nói: "Tôi không hứng thú với bọn họ."
"Anh có yêu Giản Dao không?"
Đường Tiêu im lặng một lúc, rồi nói: "Từng yêu."
Lạc Cửu muốn nói thêm gì đó, nhưng Đường Tiêu đã vỗ nhẹ vai cô ấy, cướp lời nói: "Ngoan ngoãn nghe lời tôi, tôi sẽ không bạc đãi cô."
"Anh bảo em đưa người phụ nữ khác lên giường anh, anh không nghĩ đến cảm xúc của em sao?"
"Tôi chỉ muốn trả thù Giản Dao, đây là điều cô ấy nợ tôi, lúc trước tôi đã làm nhiều điều cho cô ấy đến thế, còn chờ đợi cô ấy ly hôn, là cô ấy phụ bạc tôi."
"Điều này chứng tỏ anh vẫn chưa thể buông bỏ cô ấy."
"Đúng là tôi chưa thể buông bỏ, tôi đã chờ cô ấy lâu như vậy, cuối cùng cô ấy vẫn chọn Phó Thịnh Niên, cô biết trong lòng tôi hận như thế nào không? Nếu cô thực sự thích tôi, thì đừng hỏi gì cả, giúp tôi."
Lạc Cửu đột nhiên đỏ mắt, trái tim như bị kim đâm đau nhói.
Người đàn ông như đang an ủi mà ôm cô ấy vào lòng, lòng bàn tay vỗ về lưng cô ấy, nói: "Được rồi, nghe lời tôi, sau này tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cô, để cô theo tôi sống những ngày hạnh phúc."
Một câu nói tiện miệng của Đường Tiêu, Lạc Cửu lại coi như đó là lời hứa của anh ta dành cho cô ấy.
"Mỗi ngày dì giúp việc đều sẽ đến nấu ăn dọn dẹp, những việc này không cần cô làm, cô đi theo dõi Giản Dao, tìm cơ hội ra tay, sau khi thành công, trực tiếp đưa cô ấy đến căn nhà cổ mà ông bà nội tôi ở hồi còn sống."
Lạc Cửu gật đầu mạnh.
Cô ấy có bản khá tốt, chỉ cần tìm được thời cơ, né được đám vệ sĩ kia, muốn bắt Giản Dao đi dễ như trở bàn tay. Người phụ nữ đó trói gà còn không chặt, hoàn toàn không phải là đối thủ của cô.
Sau khi ổn định lại cảm xúc, cô ấy vào phòng tắm giúp Đường Tiêu chuẩn bị nước tắm.
Đường Tiêu chỉn chuốc tắm rửa, cạo râu, thay bộ vest chỉnh tề. Khi xuất hiện trước mặt Lạc Cửu lần này, anh ta không còn là kẻ say xỉn tiều tụy ngày nào, mà đã trở lại phong thái cao quý, ôn nhu như ngọc của nhà họ Đường đại thiếu gia năm xưa.
Lạc Cửu đã làm việc ở công ty dịch vụ gia đình một thời gian, công việc nhà làm rất tốt, tài nấu nướng cũng không kém.
Bữa sáng mà cô ấy chuẩn bị, Đường Tiêu ăn rất ngon lành.
Sau bữa ăn, cô tiễn anh ra cửa. Trước khi đi, anh dặn đi dặn lại, bắt cô phải hoàn thành việc anh giao. Anh đưa cho cô chìa khóa xe cùng một thẻ ngân hàng có ba mươi triệu – chiếc xe để tiện đi lại, còn tiền là để cô tiêu vặt.
Lần đầu tiên nhận được quà từ Đường Tiêu, lại còn là một khoản tiền lớn như vậy, Lạc Cửu cười rạng rỡ.
"Anh có thể hôn em một cái không?"
Cô ấy không nhịn được mở lời.
Vừa nói xong, cô ấy lại thấy yêu cầu của mình hơi quá, vừa định nói mình chỉ đùa thôi thì Đường Tiêu đã kéo cô ấy vào lòng, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô ấy.
Khi gần anh ta, mùi nước hoa nhè nhẹ trên người anh ta khiến cô ấy mê mẩn.
Một nụ hôn nhẹ nhàng cũng đủ khiến cô ấy vui mừng khôn xiết.
Dù đoán được Đường Tiêu có khả năng chỉ đang lợi dụng cô ấy, nhưng vì anh ta, cô ấy vẫn sẵn sàng làm mọi thứ, kể cả đưa người phụ nữ khác lên giường anh ta, cô ấy cũng chấp nhận.
Chỉ cần có được sự ưu ái của anh ta, cô ấy không hối hận.
Cô ấy là một cô nhi, từ nhỏ đến lớn chưa từng được ai yêu thương, sự dịu dàng và quan tâm mà Đường Tiêu đã trao cho cô ấy là tất cả những gì cô ấy có.
Sau khi tiễn Đường Tiêu vào thang máy, cô ấy hít một hơi sâu, nhanh chóng quay lại phòng, cởi bộ đồ làm việc nhà đang mặc, thay một bộ đồ đen, đội mũ phẳng, cầm chìa khóa xe Đường Tiêu đưa, vội vàng ra ngoài.
Khi Đường Tiêu về đến nhà họ Đường, đã gần mười một giờ.
Lúc này Đường Kiến Quốc đã đi đến công ty, trong nhà chỉ còn Kim Hồng.
Anh ta vốn tưởng Đường Chiến chưa ra khỏi nhà, nhưng từ trong miệng Kim Hồng biết được khi Đường Kiến Quốc đi đã bảo Đường Chiến đi cùng, hơn nữa Đường Chiến không lái xe của mình mà ngồi xe của Đường Kiến Quốc, khả năng cao là cùng ông ta đến công ty, sắc mặt anh ta lập tức tối sầm.
"Mẹ chắc chắn bố đã dẫn Đường Chiến cùng đến công ty?"
Kim Hồng lạnh mặt, khẳng định nói: "Đúng vậy, thư ký đã gọi điện cho mẹ, hiện tại Đường Chiến đang ở công ty."
"Công ty là của con, con mới là người thừa kế." Đường Tiêu giận dữ nổi trận lôi đình.
Kim Hồng vội vàng dỗ dành anh ta, nói: "Con dĩ nhiên là người thừa kế rồi. Bố con đâu có nói sẽ để Đường Chiến thừa kế công ty, chỉ là đưa cậu ta đi đến đó một chuyến thôi mà, con đừng nóng vội vậy."


Nhận xét
Đăng nhận xét