[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 274 "Cái mạng hèn mọn"

Nghe thấy cái tên Phó Thịnh Niên, Giản Dao giật mình, khó khăn ngồi dậy.

Ngô Tuấn lập tức lấy dây thừng qua trói tay cô ra sau lưng, ấn cô xuống, tiếp tục trói chân cô lại.

Cô giãy giụa một lúc, nhưng không thể ngồi dậy, cơ thể rất đau, yếu ớt đến mức không còn chút sức lực, chỉ có thể chấp nhận số phận mà nằm trên đệm, nhìn chằm chằm vào anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng.

"Sao nhắc đến Phó Thịnh Niên là cô lại cuống lên như vậy?"

"Anh muốn làm gì?"

"Tôi có thể không giết cô, nhưng không nói không động đến Phó Thịnh Niên. Giản Thi muốn anh ta chết, tôi không thể để anh ta sống."

"Anh không được động đến anh ấy!"

"Cô để ý anh ta đến thế sao? Nghe nói anh ta rất yêu cô, vậy để tôi giúp cô thăm dò thử, xem xem tình yêu anh ta dành cho cô rốt cuộc có phải là chân ái hay không."

"Nếu anh dám động đến một sợi tóc của anh ấy, tôi sẽ..."

Ngô Tuấn bóp chặt cằm cô, ngắt ngang lời cô sắp nói.

"Cô sẽ làm gì? Cô có thể làm gì chứ? Cô bây giờ đã thân mình khó giữ, tôi đồng ý tha cho cô một mạng, cô nên cảm kích tôi đi."

Cảm kích?

Cô hận anh ta còn không kịp, làm sao có thể cảm kích.

Nhưng giờ đây cô có thể làm gì được?

Tay trói gà không chặt, cô không phải đối thủ của Ngô Tuấn, thậm chí ngay cả căn hầm này cũng không thể thoát khỏi.

"Tôi kiến nghị cô nên ngoan ngoãn viết di thư đi một khi Giản Thi tưởng rằng cô đã chết thì cô ta sẽ không còn tìm cô gây sự nữa, cô suy nghĩ kỹ đi..

Anh ta mở cửa sắt đi ra ngoài.

Sau khi nghe thấy tiếng khóa cửa, thần kinh đang căng thẳng của cô dần dần thả lỏng. Cô bò dậy, quỷ ngồi trên đệm nhìn bốn phía xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở chiếc đặt ở tủ góc tường.

Chân đã bị dầy thừng trói nên cô phải dùng sức một lúc lâu mới xem như đứng dậy được. Có điều có thể có đã quá yếu, có chỉ mới nhảy một bước về phía trước là đã ngã trở lại đệm.

Ngô Tuấn lái xe mua đồ ăn, khi trở lại căn hầm thì thấy Giản Dao đang đứng trước tủ, hai tay bị trói sau lưng đã mở ngăn kéo tủ ra, đang tìm kiếm gì đó bên trong.

Thấy anh ta quay lại, Giản Dao giật mình một cái, vội vàng rút tay lại.

Anh ta nhíu mày, sắc mặt tối tăm đóng cửa sắt lại. Một tay xách hộp cơm, một tay kéo ghế qua ấn Giản Dao ngồi xuống ghế, sau đó mở hộp cơm, cầm đũa đút cô ăn.

Cô không hề kháng cự, anh ta đút, cô ăn.

"Tôi chỉ mới rời đi một lúc, cô đang bày trò gì?"

Anh ta đoán, cô muốn tìm gì đó cắt dây, nhân lúc anh ta không ở đây mà trốn thoát, nhưng cô quá ngây thơ rồi, sao anh ta có thể để cô bỏ trốn.

Trong tủ ngoài roi ra thì không có gì khác, dao thì trên người anh ta, anh ta sẽ không bao giờ cho cô cơ hội cầm được con dao trên tay.

"Tôi khuyên cô vẫn nên dưỡng thương cho lành, viết di thư, rồi đi cùng tôi."

"Tôi sẽ không đi cùng anh."

Anh ta không thấy ngạc nhiên với câu trả lời của Giản Dao, anh ta nói: "Không thấy di thư của cô, Giản Thi sẽ không dễ dàng bỏ qua."

"Cô ta trả cho anh bao nhiêu tiền để mua mạng tôi và Phó Thịnh Niên?"

Anh ta cười, không nói gì.

"Nếu tôi trả anh gấp đôi, anh có thể thả chúng tôi, sau đó tự thú, khai ra mọi việc mà Mạnh Mỹ Trúc và Giản Thi xúi giục anh làm không?"

"Tôi không muốn ngồi tù."

"Không muốn ngồi tù, sao còn làm việc thương thiên hại lý, anh không sợ báo ứng sao?"

"Dù báo ứng có đến thật, tôi cũng chẳng có gì phải sợ, dù sao chỉ là một cái mạng hèn mọn."

Nghe vậy, Giản Dao trầm ngâm, nhất thời không biết nói gì cho phải.

Cô cố ép mình ăn hết một bát cơm, nhớ tới Ngô Tuấn và Giản Thi đang rắp tâm nhắm vào Phó Thịnh Niên, lòng cô liền thắt lại.

Giản Thi quỷ kế đa đoan, thâm sâu tới mức bọn họ không thể phòng bị, lần này không biết lại dùng thủ đoạn gì để dẫn dụ Phó Thịnh Niên đến. Cô rất sợ Phó Thịnh Niên nghe tin cô mất tích mà mất bình tĩnh, rơi vào bẫy của bọn họ.

"Tha cho Phó Thịnh Niên đi."

Ngô Tuấn dọn dẹp hộp cơm, vứt túi ở góc cửa, bế cô đặt lại trên đệm.

Cô đau đớn hít sâu một hơi, nghiến răng nói: "Anh cởi dây ra, bây giờ tôi thế này không thể chạy được rồi."

"Để cho an toàn, vẫn nên trói lại”

"Người tôi rất đau, đừng động vào tôi. 

"Vậy cô trung thực chút, đừng giờ trò gì.

Giản Dao tức đến nghiến răng, hòa hoãn một lúc, lại nói về chủ đề trước đó: "Anh tha cho tối và Phó Thịnh Niên, muốn bao nhiêu tiền, tối có thể cho anh."

"Thật ra tôi và Phó Thịnh Niên không oán không thù, tôi không hề muốn hại anh ta, nhưng có người muốn mua mạng của anh ta, tôi chỉ cầm tiền và làm việc, còn về phần tiền của cô, tôi không muốn cho lắm."

Dù ngoài miệng anh ta nói vậy, nhưng có giết Phó Thịnh Niên hay không, còn phải xem tiền của Giản Thi có đến tay trong vòng ba ngày không.

Có tiền rồi, anh ta mới có đường lui.

"Hiện giờ anh chưa phạm tội giết người, dù tự thú thì cũng chỉ bị kết án vài năm rồi ra, vì tiền, anh thực sự phải hủy diệt bản thân sao? Giản Minh Sơ luôn nhớ nhung anh, luôn muốn biết tin tức của anh, anh không muốn chuộc lỗi, không muốn quay về bên người thân thực sự của mình sao?"

Giản Dao không còn cách nào khác, chỉ có thể dùng lời hay ý đẹp để khuyên nhủ.

"Đừng nói những lời bóng bẩy như vậy, trên thế giới này hoàn toàn không có một ai thật lòng quan tâm tôi. Mấy người đều đang lợi dụng tôi, cô nói những lời này, chẳng qua chỉ muốn tôi tha cho mấy người. Tôi nói cho cô biết rõ điều này, dù Mạnh Mỹ Trúc có thế nào thì cũng đã nuôi tôi nhiều năm qua, tôi sẽ hoàn thành việc cuối cùng này cho bà ta, sau đó ân oán giữa tôi và bà ta đã dứt điểm."

"Cho nên anh vẫn muốn giết Phó Thịnh Niên?"

"Đúng."

"Anh giết con tôi còn chưa đủ, còn muốn giết người tôi yêu nhất, sao anh có thể đối xử với tôi như vậy?"

Nước mắt Giản Dao mất khống chế rơi xuống.

Trong lòng Ngô Tuấn bỗng thấy phức tạp, muốn an ủi cô nhưng lời ra đến miệng lại biến thành quát tháo: "Cô khóc cái gì mà khóc! Nín khóc ngay cho tôi! Tôi ghét nhất là phụ nữ khóc."

Cô không những không bị tiếng quát của anh ta dọa, mà còn khóc lớn hơn, tiếng khóc khăn cả giọng như đang tố cáo.

Anh ta bị tiếng khóc làm đau đầu nên đứng dậy chạy ra ngoài. Sau khi khóa cửa sắt cần thận, anh ta lái xe đi vòng quanh khu vực lân cận.

Đã hơn hai giờ sáng, anh ta vẫn chẳng chút buồn ngủ, đầu óc chật cứng những ký ức về cuộc đời mình và những việc độc ác đã làm với Giản Dao.

Anh ta ngồi thẫn thờ trong xe rất lâu, đến khi trời sắp sáng thì lái xe vào trung tâm thành phố, dừng lại trước bệnh viện Trung tâm.

Sau khi đội mũ, đeo khẩu trang kín kẽ, anh ta đi thẳng vào khu nội trú, lén lút vào phòng bệnh của Giản Minh Sơ.

Giản Minh Sơ vẫn đang ngủ, trong phòng không có ai khác.

Anh ta bước vào một cách rón rén, ngồi bên giường, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sưng tẩy và rất nhiều vết bầm xanh của Giản Minh Sơ trong đầu lại lóe lên hình ảnh Giản Dao khóc lớn, bỗng chốc hận không thể tự đấm mình một cái.

Anh ta đã làm gì thế này!

Ngô Thanh Phong và Mạnh Mỹ Trúc đã nhồi nhét tư tưởng Giản Minh Sơ là kẻ thù vào đầu anh ta, đã hại gia đình bọn họ tan cửa nát nhà, không thể về quê, phải lang thang bên ngoài.

Thêm vào Ngô Thanh Phong đã từng giúp Mạnh Mỹ Trúc giết chết mẹ của Giản Dao, chuyện này Giản Dao đã biết, và bọn họ vì để mọi việc không bị bại lộ nên buộc phải loại bỏ Giản Dao.

Xoay qua xoay lại, anh ta bị chính mẹ ruột của mình lợi dụng làm tổn thương cha ruột và chị gái của mình.

Anh ta bị kích động dữ dội, nếu không phải vì Mạnh Mỹ Trúc đang ở viện tâm thần, hiện không được thăm nuôi, anh ta nhất định sẽ chất vấn cho ra nhẽ, hỏi rõ tại sao bà ta lại đối xử với anh ta như vậy.


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"