[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 275 "Dao Dao ở đâu"
Ngô Tuấn không nán lại quá lâu trong phòng bệnh, sau khi tâm trạng ổn định thì đứng dậy, nhưng vừa bước ra thì bị một bàn tay kéo áo lại.
Anh ta quay đầu lại, phát hiện người trên giường không biết từ lúc nào đã tỉnh rồi, người đàn ông với khuôn mặt sưng tấy bầm tím mở đôi mắt đỏ ngầu nhìn anh ta.
Ngô Tuấn giật mình, vội vàng hất tay Giản Minh Sơ ra, chạy ra ngoài như đang trốn chạy.
Tám giờ sáng.
Giản Thi đã thức dậy, rửa mặt xong đi xuống lầu, nhưng không thấy bóng dáng Hàn Mịch trong bếp. Người phụ nữ đó không chuẩn bị bữa sáng cho cô ta như thường lệ.
Có lẽ vì chuyện tối qua đã khiến cô ta bị kinh hãi, cô ta lo Hàn Mịch sẽ đi báo cảnh sát nên vội vàng lên lầu, đi đến phòng của Hàn Mịch.
Đứng ở cửa ra, cô ta thấy Hàn Mịch đang đờ đẫn gồi trên giường, cô ta thầm thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh về phía trước, nhẹ giọng hỏi: Có chuyện gì vậy?"
"Cậu đi đến đồn cảnh sát với tớ đi."
"Tại sao phải đến đồn cảnh sát?"
Hàn Mịch ngước mắt nhìn cô ta, ánh mắt trở nên hơi lạnh lùng, nói: "Cậu không thấy vết thương trên mặt tớ sao? Tối qua tớ đã nói với cậu, là có người đột nhập vào."
"Người đó có làm gì cậu không?"
Hàn Mịch nhíu mày, nghiến răng nói: "Có, nên tớ phải báo cảnh sát."
Giản Thi đảo tròng mắt một vòng, bày ra vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa đau lòng, nói: "Cơ thể cậu bị vấy bẩn rồi sao?"
"Tớ bị ép buộc."
"Nhưng một khi cậu báo cảnh sát, chuyện này sớm muộn cũng sẽ truyền đến tai Lục Ngộ Chi. Nếu anh ấy biết cậu bị người ta.." Cô ta cố tình dừng lại, sau đó thở dài nói: "Cậu đã không sạch sẽ nữa, anh ấy còn cần cậu không
Hàn Mịch nghe những lời này, cảm thấy cả trái tim mình đều bắt đầu run rẩy. Cô ta oan quá, tức quá, vừa nghĩ đến chuyện tối qua là chỉ muốn đập đầu tự tử.
Dù cô ta đã ngất đi, nhưng khi tỉnh lại, nhìn thấy quần áo trên người đều bị cởi bỏ, có ta có thể cảm nhận được cơ thể mình đã bị người ta chạm vào rồi.
Cô ta đã giữ gìn tấm thân trong trắng cho Lục Ngộ Chi nhiều năm đến vậy, không ngờ sẽ bị một tên khốn nạn làm ô uế.
Cô ta càng nghĩ càng không thể chịu nổi, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Giản Thi khuyên nhủ ỉ ôi: "Cậu phải suy nghĩ kỹ, nên báo cảnh sát hay coi như chuyện tối qua chưa từng xảy ra. Nếu cậu chọn phương án thứ nhất, tớ ủng hộ cậu, nếu cậu chọn phương án thứ hai, tớ sẽ coi như không biết gì, đây là bí mật giữa chúng ta, cậu tự suy nghĩ, cho dù cậu quyết định thế nào, tớ đều đứng về phía cậu.”
Khi nói ra những lời này, Giản Thi rất không an tâm, cô ta sợ Hàn Mịch nhất quyết muốn báo cảnh sát.
Hàn Mịch khóc rất lâu, không nhắc đến chuyện báo cảnh sát nữa.
Cô ta vừa mới về nước, công việc còn chưa xác định, lại gặp phải chuyện đáng sợ như vậy, cô ta không muốn người xung quanh biết cô ta bị cưỡng hiếp, đặc biệt là không muốn Lục Ngộ Chi biết.
"Tớ đi làm chút đồ ăn cho cậu, cậu thức dậy tắm rửa sạch sẽ đi, đừng nghĩ đến những chuyện không vui. Yên tâm, tớ sẽ luôn ở bên cậu, tớ vẫn sẽ giúp cậu chinh phục Lục Ngộ Chi."
Sự an ủi của Giản Thi rất hiệu quả, đã khiến tâm trạng của Hàn Mịch tốt hơn một chút.
Giản Thi xuống lầu chuẩn bị tươm tất bữa ăn, cô ta ăn cùng Hàn Mịch, nghĩ đến việc Ngô Tuấn cho cô ta ba ngày để chuẩn bị mười triệu, không khỏi cảm thấy đầu đau như búa bổ.
Cô ta chỉ có thể lấy ra năm sáu triệu mà thôi, số còn lại phải gom góp thế nào đây?
Nếu không mua căn nhà này thì cô ta vẫn có thể dễ dàng lấy ra mười triệu, nhưng hiện tại Hàn Mịch đang sống ở đây, cô ta lại không tiện nhắc đến chuyện bán nhà.
Chỉ có thể mở miệng xin tiền La Tây.
"Mịch Mịch, đã lâu rồi tớ chưa gặp anh La Tây. Sáng nay anh ấy gọi điện cho tớ, bảo tớ về một chuyến, cậu ở nhà một lát được không? Tớ sẽ quay lại nhanh thôi."
Cô ta dịu dàng nói với Hàn Mịch.
Hàn Mịch gật đầu, nói: "Cậu đi đi, tớ không Sao."
"Vậy cậu ngoan ngoãn đợi tớ nhé."
Cô ta cầm chìa khóa xe ra ngoài, xe vừa ra khỏi sân, cô ta liền phát hiện có một chiếc xe màu đen bám theo.
Là vệ sĩ mà Phó Thịnh Niên đã sắp xếp cho Giản Dao.
Bọn họ đang theo dõi cô ta.
Ra khỏi khu biệt thự, cô ta thử bỏ rơi những vệ sĩ đó, nhưng xe phía sau bám quá sát, không thể bỏ rơi được.
Thôi kệ, để bọn họ theo đi.
Dù sao Phó Thịnh Niên cũng biết căn biệt thự đó là dưới tên Mạnh Mỹ Trúc, biết cô ta và La Tây đều sống ở đó.
Cô ta dừng xe ở trong sân, phát hiện xe của La Tây cũng ở đó, sau khi đậu xe xong, cô ta chạy nhanh vào nhà.
"Anh La Tây."
Cô ta gọi một tiếng ở tầng một, La Tây nhanh chóng từ tầng hai đi xuống. Khi thấy cô ta, La Tây rất phấn khích, anh ta sải bước dài đi đến, ôm choàng cô ta vào lòng.
"Anh còn tưởng em không về nữa."
"Anh chưa đến bệnh viện làm việc hả?"
La Tây ừ một tiếng, nói: "Chuyện công việc không gấp, nếu không có gì ngoài ý muốn thì đầu tháng tới anh và Hàn Mịch có thể cùng vào nhận chức.
“Thế thì tốt quá”.
"Em ăn sáng chưa?”
Ăn rồi, em về là có chuyện quan trọng muốn
Cô ta vùng vẫy từ trong vòng tay của La Tây kéo La Tây ngồi xuống sofa.
Trên đường về cô ta đã nghĩ ra lý do rồi, nói "Anh của em muốn ra nước ngoài, ở trong nước quá thiếu an toàn, cảnh sát vẫn đang truy nã anh ấy, nhưng em không lấy ra được bao nhiều tiền, anh có thể cho em mượn năm triệu, đề tôi đuổi anh ấy đi không?"
Gia cảnh của La Tây rất giàu có, năm triệu anh ta có thể lấy ra dễ như trở bàn tay.
Anh ta không suy nghĩ gì mà đồng ý ngay, nổi "Không thành vấn đề, khi nào cần?"
"Tốt nhất là ngày mai tiền vào tài khoản em, em sẽ chuyển cho anh ấy."
"Được, anh sẽ đi ngân hàng một chuyến."
"Anh La Tây, anh tốt quá.”
Giản Thi nũng nịu, chui vào lòng anh ta.
Anh ta đột nhiên phấn khích, đặt cô ta năm xuống sofa, vừa hôn cô vừa tháo nút áo trên cổ cô ta.
Tim cô ta đập mạnh, trong lòng chán ghét anh ta vô cùng, nhưng không dám thể hiện ra ngoài, chỉ có thể để anh ta hôn thêm vài cái, sau đó nắm tay anh ta nói: "Anh La Tây, em tới tháng rồi, không tiện."
"Lại nữa?"
Đây không phải lần đầu tiên rồi.
Mỗi lần anh ta muốn nồng thắm hơn với Giản Thi, cô ta không phải đến ngày thì là đau đầu đau bụng, đính hôn lâu vậy rồi mà anh ta vẫn chưa chạm được vào cô.
Trước đây anh ta cân nhắc vấn đề sức khỏe của cô ta mới hồi phục nên không muốn ép buộc cô ta, nhưng giờ sức khỏe cô ta đã tốt lên, anh ta muốn, nhưng cô ta lại luôn tìm đủ lý do để từ chối.
Khiến anh ta không khỏi sinh nghi.
"Có phải em không thích anh không?"
Giản Thi lắc đầu mạnh, nói: "Sao thế được, em yêu anh nhất!"
Nói xong, cô ta hôn mạnh lên môi anh ta, tay quấn quanh cổ anh ta, cười hì hì nói: "Anh đừng nghĩ lung tung, trong lòng em chỉ có anh."
Sắc mặt La Tây dịu lại một chút, môi khẽ mở, vừa định nói gì thì chuông cửa vang lên.
Anh ta xoa đầu Giản Thi, đứng dậy đi ra cửa.
Người đến là Phó Thịnh Niên, người đàn ông mặt mày u ám, dẫn theo vài vệ sĩ mặc đồ đen. Lúc anh ta vừa mở cửa đã đẩy anh ta ra, khí thế hùng hổ vào nhà.
"Mới sáng sớm anh dẫn nhiều người đến đây thể làm gì?"
Phó Thịnh Niên không để ý đến anh ta, thấy Giản Thi ngồi trên sofa, khẽ giơ tay, hai vệ sĩ mặc đồ đen lập tức tiến lên, một trái một phải nắm cánh tay Giản Thi kéo cô ta dậy, lôi đến trước mặt anh.
La Tây sốt ruột, nói: "Phó Thịnh Niên, anh bị điên à."
Người đàn ông vẫn không để ý đến anh ta, bàn tay lớn bóp cằm Giản Thị, nghiến răng nói: "Dao Dao ở đâu?"
Giản Thi mở to mắt, vẻ mặt kinh hãi, nói: "Tôi không biết cô ta ở đâu, sao anh lại hỏi tôi, tôi không quen cô ta."
"Đừng giả ngu, Dao Dao là do cô phái người bắt cóc, cô ấy đâu?"
"Tôi thật sự không biết."
Cô ta cố nặn ra hai giọt nước mắt, vẻ mặt ấm ức nhìn về phía La Tây.
Nhận xét
Đăng nhận xét