[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 276 "Nói chuyện phải có chứng cứ"

La Tây không thể chịu nổi khi thấy cô ấy khóc, lao tới muốn ngăn cản vệ sĩ, nhưng lại bị hai vệ sĩ khác kéo qua một bên, ép chặt xuống đất.

"Phó Thịnh Niên, anh đừng bắt nạt Giản Thi, cô ấy đã không nhớ gì về anh và Giản Dao rồi, gần đây luôn ở bên Hàn Mịch, anh đừng có xảy ra chuyện gì cũng đổ lên đầu cô ấy."

Hai gò má Phó Thịnh Niên căng lên, ánh mắt lạnh lẽo, hỏi: "Anh thật sự cảm thấy cô ta mất trí nhớ rồi sao? Dao Dao bị bắt cóc, là cô ta làm."

"Anh nói là cô ấy làm, chứng cứ đâu?"

Đúng là Phó Thịnh Niên không có chứng cứ, nhưng anh biết, là Giản Thi làm.

Chiếc BMW màu xanh mà cảnh sát tìm thấy trong kênh mương, dây an toàn ở ghế lái đã bị cắt bằng dao, đến giờ Giản Dao không có tin tức gì, sống không thấy người, chết không thấy xác.

Cô bị bắt cóc đã qua một ngày một đêm, anh đã không kiềm chế nổi nữa rồi.

Nói cho tôi biết, cô ấy đang ở đâu?"

Anh tăng lực tay, bóp đến mức cằm Giản Thi đỏ ửng.

Giản Thi liên tục rơi nước mắt, nói: "Tôi thật sự không biết."

"Cô sống đối diện Dao Dao là có rắp tâm gì, cô tưởng tôi không rõ sao? Người bắt cóc Dao Dao là Ngô Tuấn, anh ta nhận lệnh từ cô, tôi không vu oan cho cô đúng chứ?"

Phó Thịnh Niên rất chắc chắn rằng hiện giờ Giàn Dao đang trong tay Ngô Tuấn.

"Tôi không hiểu anh đang nói gì, anh thả tôi ra, anh bóp cằm tôi đau quá!"

"Đau? Ha! Tôi hận không thể bóp chết cô.

Phó Thịnh Niên buông tay, ra hiệu cho vệ sĩ ra tay.

Một vệ sĩ tiến lên, bóp mạnh cổ Giản Thi, lực rất mạnh, đến mức mặt Giản Thi lập tức xanh tím.

Nhìn thấy cô ta không thở được, mắt từ từ trợn lên, sắp ngạt thở, La Tây lo lắng kêu lên: "Phó Thịnh Niên, Giản Dao bị bắt cóc thì anh đi tìm cảnh sát đi, tìm Giản Thi gây sự thì có ích gì. Cô ấy thật sự mất trí nhớ rồi, cô ấy không nhớ gì hết nữa rồi, cách làm hiện tại của anh là gây tổn thương thân thể người khác."

"Anh nhắc tổn thương với tôi?"

Phó Thịnh Niên tức giận vô cùng, nói: "Nếu không có tủy xương của Giản Dao, cô ta có thể sống đến bây giờ không? Anh đừng quên, Giản Dao là ân nhân cứu mạng của cô ta, đã cứu cô ta không chỉ một lần, mà là hai lần, nhưng cô ta chỉ muốn bày kế đẩy Dao Dao vào chỗ chết."

"Anh đừng ngậm máu phun người, Thi Thi đã nói cô ấy không biết, anh đừng hiếp người quá đáng."

"La Tây, tôi không ngờ anh ngu đến vậy, bị một người phụ nữ lừa gạt xoay vòng vòng.

Phó Thịnh Niên không muốn tranh cãi thêm với anh ta, lạnh lùng nhìn về phía Giản Thi.

Khi cô ta sắp ngất đi, anh ra hiệu cho vệ sĩ dừng tay.

Vệ sĩ lập tức buông Giản Thi ra, lùi sang một bên.

Giản Thi thở gấp, dáng vẻ yếu ớt mong manh, nói: "Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?"

"Còn giả vờ?"

"Tôi thật sự không biết Giản Dao ở đâu."

"Cô không nói? Không sao, tôi không làm gì được cô, nhưng tôi có thể chăm sóc chu đáo cho người mẹ đang ở bệnh viện tâm thần của Cô."

Trong lòng Giản Thi hơi hồi hộp, suýt chút nổi điện.

"Anh muốn làm gì?"

"Cô nói thử xem? Bệnh nhân tâm thần ở bệnh viện tâm thần đương nhiên phải được điều trị, liệu pháp chữa bằng điện chắc chắn không thể thiếu, ngoài ra, tôi sẽ chăm sóc đặc biệt cho bà ta một chút."

"Anh..."

"Bà ta ở trong đó chỉ có thể chịu đựng, dù sao bà ta cũng không thể rời khỏi đó, một khi ra ngoài, bà ta sẽ phải vào tù."

"Phó Thịnh Niên, anh là đồ khốn!"

"Tức rồi?"

Phó Thịnh Niên nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo, nói: "Tôi đảm bảo mẹ cô sẽ sống không bằng chết."

Giản Thi trừng đôi mắt đỏ ngầu, tức giận tới mức run rẩy toàn thân, cô ta liều mạng giãy giụa nhưng bị hai vệ sĩ đè ép xuống đất.

"Cô vẽ tranh bằng tay phải nhỉ?"

Phó Thịnh Niên đứng ở trên cao nhìn xuống cô ta, ánh mắt lạnh lẽo như sắp bắn ra dao bằng.

Cô ta run lên một cái, đột nhiên có linh cảm chẳng lành, cô ta tưởng Phó Thịnh Niên muốn hủy hoại tay của mình, nhưng sau khi người đàn ông nói xong câu đó thì chỉ dẫn theo vài vệ sĩ rời đi.

Cô ta hơi thờ phào nhẹ nhõm.

La Tây lao đến, ôm cô ta vào lòng, dịu dàng an ủi: "Đừng sợ, không sao rồi."

Cô ta ngoài miệng nói không sợ, nhưng trong lòng đã căm hận cùng cực cái thứ vô dụng như La Tây.

Nếu không phải cô ta còn có chỗ cần dùng La Tây thì cô ta đã sớm đá văng người đàn ông ghê tởm này.

"Em yên tâm, chuyện bên bệnh viện tâm thần anh sẽ lo lót, không để mẹ em chịu khổ đâu."

Cô ta gật đầu, nhưng vừa nghĩ đến lời cảnh cáo của Phó Thịnh Niên, là trong lòng vẫn hơi lo lắng.

Trưa hôm đó, để làm cô ta vui, La Tây đã nấu một bữa trưa thịnh soạn cho cô ta, cô ta giả vờ rất vui, sau khi cùng La Tây ăn cơm, cô ta liền thúc giục anh ta ra ngoài đi đến ngân hàng giải quyết việc mà cô ta giao phó. Cô ta chờ đợi La Tây về, tối đó xác nhận tiền đã vào tài khoản rồi mới thở phào một hơi, lái xe về khu biệt thự Đỉnh Vàng.

Tuy nhiên, xe của cô ta chạy được nửa đường thì bị người ta chặn lại, một nhóm người mặc đồ đen che mặt xông tới, không chỉ đập phá xe của cô ta, mà còn kéo cô ta ra khỏi xe, lôi vào một con hẻm sâu vắng vẻ.

Cô ta bị đánh đập tàn nhẫn, đau đớn đến mức ngất đi, tay phải bị người ta đánh gãy bằng gậy, đau đến mất ý thức.

Khi tỉnh lại, cô ta đã ở trong bệnh viện, tay phải bị bó bột rất nặng dày, người canh bên giường là La Tây.

"Tay của em…."

La Tây vội ôm cô ta, nói: "Chuyên tâm nghỉ ngơi đi, có thể hồi phục được."

Cô ta nghiến răng, sắp tức đến phát điên.

Là Phó Thịnh Niên làm!

Đám người bịt mặt đó chắc chắn là Phó Thịnh Niên sắp xếp.

Nhưng cô ta không có chứng cứ.

Dù có báo cảnh sát thì sao?

Những người đó bịt mặt, đoạn đường xe bị cướp có lẽ có camera ghi lại cảnh xe cô ta bị đập, cô ta bị kéo xuống xe, nhưng nơi cô ta bị đánh là trong một con hẻm vắng.

Con hẻm hoàng tàn đó, không thể nào có camera.

Nhìn tay phải sưng vù như móng heo, cô ta không kìm được nước mắt.

Chỉ nghĩ đến việc có lẽ sau này không thể vẽ nữa, cô như phát điên, gào khóc bằng giọng khản đặc.

La Tây chỉ có thể ôm chặt cô ta, liên tục an ủi. Lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Phó Thịnh Niên cầm một bó hoa cúc trắng bước vào với khuôn mặt vô cảm, đi thẳng đến trước mặt cô ta, ném bó hoa cúc lên giường.

"Tặng cô."

Cô ta nhìn bó hoa cúc trắng, lửa giận bốc cao ba thước.

"Đây là hoa tưởng niệm người chết!"

Phó Thịnh Niên nhướng mày, nở một nụ cười rất nhẹ, nói: "Vậy sao?"

"Anh cố tình, là anh cho người đánh gãy tay tôi."

"Nói chuyện phải có chứng cứ, đừng vu khống tôi."

"Anh... sao anh có thể đối xử với tôi như vậy? Trước kia..."

Cô ta suýt không kiềm chế được mà để lộ việc mình không bị mất trí nhớ trước mặt La Tây. Cô ta dừng lại kịp lúc, không nói tiếp nữa, chỉ vùi mặt vào lòng La Tây, run rẩy bắt đầu khóc tiếp.

Lòng La Tây như sắp tan nát, không nhịn được đứng dậy, túm cổ áo Phó Thịnh Niên và đẩy Phó Thịnh Niên vào tường, phẫn nộ hét lên: "Nhìn chuyện tốt mà anh làm đi!"

Phó Thịnh Niên cười khẩy, nói: "Rồi sẽ có một ngày, anh sẽ phát hiện cô ta chỉ đang đùa giỡn với anh."

"Anh im đi!"

"La Tây, chúng ta là bạn bè lâu năm, tôi khuyên anh, tránh xa Giản Thi một chút, đừng để cuối cùng mạng của mình cũng bị chôn cùng!"

Anh cảm thấy Giản Thi đã không thể gọi là người nữa. Cô ta độc ác nham hiểm, hết lần này đến lần khác muốn lấy mạng Giản Dao, Giản Dao đã cứu cô ta, cô ta không biết ơn thì thôi, lại còn luôn đối đầu với Giản Dao.

Lòng đồng cảm tối thiểu nhất cô ta cũng không có, một kẻ như vậy còn có thể được gọi là người sao?

"Nếu Dao Dao có mệnh hệ gì, tôi sẽ để cô ta và mẹ cô ta chôn cùng Dao Dao."

Nói dứt câu, anh gạt tay La Tây ra, lạnh lùng chỉnh lại cổ áo bị kéo nhăn, ánh mắt u ám nhìn về phía Giản Thi đang nằm trên giường bệnh.


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"