[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 277 "Thừa biết là có nguy hiểm nhưng anh vẫn muốn đi"
Khuôn mặt của người phụ nữ sưng lên như đầu heo, xấu xí đến mức biến dạng, Phó Thịnh Niên gần như không thể nhìn nổi.
"Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, nói cho tôi biết, Dao Dao đang ở đâu?"
"Tôi không biết!"
Giản Thi tiếp tục khóc, La Tây vội vàng đến dỗ dành, không hề để ý đến nước mắt, nước mũi của Giản Thi đang dính lên áo anh ta.
Phó Thịnh Niên cười lạnh lùng, nói: "Tôi sẽ lập tức cho người đến bệnh viện tâm thần thăm hỏi bà Mạnh."
Nghe thấy lời này, Giản Thi phải cuộn chặt hai cắn chặt răng để cố gắng kiềm chế mới tay, không khiến tinh thần mình sụp đổ.
Cô ta không thể tiết lộ tung tích của Giản Dao, một khi tiết lộ rồi, kế hoạch của cô ta sẽ đổ bể hết.
Bây giờ Phó Thịnh Niên đang diễu võ giương oaii trước mặt cô ta, nhưng rất nhanh thôi anh sẽ không cười nổi nữa.
Cô ta đang chờ anh rơi vào tay Ngô Tuấn, tín chắc không lâu nữa cô ta sẽ nghe được nghe tin tử của anh và Giản Dao.
…..
Đêm đó.
Giản Dao bị sốt cao.
Khi Ngô Tuấn quay lại tầng hầm, cô đã sốt đến mức mơ màng, anh ta chạy ra ngoài giữa đêm khuya mua thuốc hạ sốt và miếng dán hạ sốt, trông giữ cô cả đêm.
Đến sáng sớm, cơn sốt của cô vẫn không hạ.
Anh ta cưỡng ép đút cô ăn một tí gì đó, rồi đút cho cô uống thuốc hạ sốt, tiếp tục trông chừng thêm một ngày.
Khi trời gần tối, nhiệt độ cơ thể của cô bắt đầu giảm xuống, và cũng ngay lúc đó, anh ta nhận được một tin nhắn từ ngân hàng, mười triệu đã được chuyển vào tài khoản.
Giản Dao ngủ mơ màng, nghe thấy Ngô Tuấn đang nói chuyện điện thoại, Ngô Tuấn nói một địa chỉ, yêu cầu đối phương mau chóng đến đó trong vòng một giờ, nếu không sẽ giết cô.
"Anh đến một mình, dám báo cảnh sát hoặc dẫn theo vệ sĩ, thứ mà anh thấy sẽ là xác của người phụ nữ của anh." Ngô Tuấn nói một cách tàn ác, rồi cúp máy.
Cô mở mắt, chất vấn một cách yếu ớt: "Anh đang gọi điện cho ai vậy?"
"Người đàn ông của cô."
"Tôi đã nói, không được nhắm đến anh ấy."
"Tôi cũng đã nói rồi, anh ấy phải chết."
Ngô Tuấn nghiến răng, vừa dùng một chiếc khăn bẩn lau súng vừa nói: "Đợi anh ấy chết rồi, cô viết di thư đi, tôi sẽ đưa cô rời khỏi đây."
"Tôi rất hận anh, tôi không muốn đi cùng anh."
"Tình hình bây giờ đã không còn do cô quyết định nữa."
Ngô Tuấn nhét súng vào sau hông, đứng lên đi đến trước mặt cô, lôi cô từ tấm nệm lên, gần như là kéo lê cô đến chỗ trước đây đã treo cô lên, sau đó lại dùng dây thừng trói tay và treo cô lên lần nữa.
Đầu ngón chân của cô chỉ miễn cưỡng chạm đất, vết thương ở lưng bị kéo căng rất đau, cô đau đến mức mồ hôi đẫm trán, nhấc chân lên muốn đá Ngô Tuấn, nhưng anh ta dễ dàng né tránh.
Anh ta lùi lại vài bước, trong ánh mắt lộ ra một chút đau lòng, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn: "Cô chịu đựng một chút."
"Đừng làm hại Phó Thịnh Niên!"
"Tôi đã nhận tiền rồi."
"Bao nhiêu tiền? Tôi trả cho anh gấp đôi, chỉ cần anh không làm hại anh ấy, tôi có thể bỏ qua chuyện anh bắt cóc tôi, tôi có thể thả anh đi."
"Chỉ khi tôi hoàn thành việc này, mới có thể cắt đứt hoàn toàn với bọn Mạnh Mỹ Trúc."
"Anh đừng cố chấp không chịu tỉnh ngộ nữa, bọn họ chỉ đang lợi dụng anh thôi, đừng để bọn họ điều khiển giống như Ngô Thanh Phong."
Ngô Tuấn cong môi nở nụ cười nhạt nhẽo, nói: "Cô biết về thân thế của tôi, có lẽ đã điều tra tôi từ lâu rồi, nói chi tiết cho tôi nghe những chuyện mà cô biết."
"Tôi nói rồi, anh sẽ tha cho Phó Thịnh Niên chứ?"
"Xem tâm trạng tôi."
Một giờ sau, Phó Thịnh Niên lái xe cấp tốc đến địa chỉ mà Ngô Tuấn đã nói trong điện thoại, anh đã sắp xếp vệ sĩ núp trong tối, hơn nữa còn thông báo cho cảnh sát.
Hai nhóm người đều đang ẩn nấp ở nơi cách đó vài trăm mét, chỉ cần có động tĩnh gì là sẽ lao vào.
Anh dừng xe xong, xuống xe, cảnh giác nhìn xung quanh, nơi này đã ra khỏi thành phố, gần đến ngoại ô rồi, xung quanh chỉ có một vài tòa nhà đổ nát, không thấy bóng người, rất hoang vắng.
Anh nhíu mày, hết lần này đến lần khác lấy điện thoại ra xác nhận thời gian.
Ngô Tuấn vẫn chưa gọi điện, anh chỉ có thể gọi lại vào số của Ngô Tuấn, may mắn là, anh đã gọi được.
Cảnh sát bảo anh lúc điện thoại được hãy cố gắng kéo dài thời gian với Ngô Tuấn, như vậy cảnh sát có thể xác định vị trí chính xác của Ngô Tuấn thông qua định vị.
Nhưng Ngô Tuấn rất tinh ranh, chỉ nói một câu trong điện thoại rồi cúp máy.
Anh ta nói: "Anh đã dẫn người đến."
Giọng điệu rất chắc chắn.
Sau khi cúp máy vài phút, anh nhận được một tin nhắn, là tin nhắn đến từ Ngô Tuấn. Nội dung tin nhắn là thông tin một vị trí mới, cách nơi này rất xa.
Bây giờ anh đang ở phía nam, nhưng địa chỉ thứ hai mà Ngô Tuấn gửi lại ở phía bắc.
Đùa giỡn anh sao?
Rất nhanh, tin nhắn thứ hai đã được gửi đến, lần này là một video, người trong video là Giản Dao. Cô bị treo lên bằng dây thừng, sắc mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc, mồ hôi đầy đầu, trông rất thảm thương.
Anh siết chặt điện thoại trong tay, trong ngực có ngọn lửa sắp bùng nổ.
Khi nhận được tin nhắn thứ ba, anh đã chuẩn bị tẩu thoát khỏi nhóm người mình mang theo cùng cảnh sát, một mình đến địa chỉ Ngô Tuấn đưa. Nhưng anh vẫn còn giữ được sự bình tĩnh, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, trước khi xuất phát vẫn gọi Điền Dã một tiếng.
Điền Dã nghe thấy giọng anh, chạy đến chỗ anh như bay.
Khi biết tình hình đã thay đổi, Phó Thịnh Niên định một mình đến gặp bọn bắt cóc, Điền Dã vội vàng ngăn lại: "Phó tổng, anh không thể liều mạng như thế được!"
"Định vị điện thoại của tôi, tôi sẽ đi qua đó trước, cậu thông báo cho cảnh sát nửa tiếng sau đến phục kích, nhất định phải bắt được Ngô Tuấn"
"Vậy còn anh thì sao?"
"Không cần lo cho tôi."
"Quá mạo hiểm!"
Phó Thịnh Niên hiểu rõ hành động của mình cực kỳ mạo hiểm, nhưng sau khi cân nhắc kỹ, anh nhận ra Ngô Tuấn có lẽ đã biết được thân phận thật sự của mình. Giản Dao thông minh như vậy, chuyện hệ trọng thế này, cô ta không thể không nói với Ngô Tuấn.
Ngô Tuấn và Giản Dao là quan hệ chị em, anh không cho rằng Ngô Tuấn sau khi biết thân thế của mình mà vẫn có thể ra tay giết Giản Dao.
Có lẽ mục tiêu lần này là anh.
Trước đây Giản Dao đã từng lo lắng Giản Thi sẽ vì yêu mà sinh hận với anh, có lẽ cô đã đoán đúng.
Linh cảm của phụ nữ thường rất đúng.
Biết rõ có nguy hiểm, nhưng anh vẫn phải đi, đây là điều anh nợ Giản Dao.
Anh ngồi vào xe, nhìn Điền Dã qua cửa sổ xe một cái, dặn dò anh ta hành động đừng quá chậm, rồi lái xe về phía bắc.
Chiếc RollsRoyce phóng nhanh trên đường, một giờ sau, xe dừng lại trước một nhà máy bỏ hoang.
Anh gửi tin nhắn cho Ngô Tuấn, nói rằng mình đã đến.
Đối phương không gọi điện, mà trả lời tin nhắn, yêu cầu anh trực tiếp đi xuống tầng hầm.
Anh cầm điện thoại xuống xe, bật chức năng đèn pin trên điện thoại bước vào nhà máy. Khi tìm ra cửa vào tầng hầm, thấy một cánh cửa sắt đang hé mở, có ánh sáng chiếu ra từ bên trong, anh liền bước nhanh đến đó và kéo cửa sắt ra.
Trước mắt là Giản Dao bị treo lên, và Ngô Tuấn ngồi trên ghế, tay cầm một khẩu súng.
Lúc này Ngô Tuấn đã nghe Giản Dao nói hết về thân thế của anh ta, khuôn mặt điển trai đang rất u ám. Thấy Phó Thịnh Niên đến, anh ta đứng dậy, chĩa khẩu súng vào Phó Thịnh Niên.
"Đừng!" Giản Dao sốt ruột tới mức khóc lên.
Ngô Tuấn không để ý đến cô, mà kéo ghế đến tủ cạnh tường, lấy giấy và bút từ trong ngăn kéo ra, ra hiệu cho Phó Thịnh Niên ngồi xuống, dùng giọng điệu không cho phép thương lượng nói: "Viết di thư."
Đôi mắt của Phó Thịnh Niên nhìn chằm chằm vào Giản Dao, thấy quần áo của cô bị rách tả tơi, trên áo có dính vết máu, rõ ràng là đã bị thương. Anh nghiến răng, gằn từng chữ từng câu với Ngô Tuấn: "Nếu tôi không viết thì sao?"
"Vậy người chết sẽ là người phụ nữ của anh." "Cô ấy là chị của anh."
"Tôi biết."
Quả nhiên Ngô Tuấn đã biết rõ thân thế của mình rồi.
Vậy thì anh có thể chắc chắn mục tiêu lần này của Ngô Tuấn thật sự là anh, nếu không thì sẽ không yêu cầu anh viết thư di từ ngay khi anh vừa đến.

Nhận xét
Đăng nhận xét