[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 278 "Anh thật sự rất yêu em"

"Anh thả Dao Dao ra, tôi sẽ viết di thư theo lời anh nói."

Anh bắt đầu bàn điều kiện với Ngô Tuấn.

Vẻ mặt Ngô Tuấn lạnh lẽo, bước vài bước đến trước mặt Giản Dao, đưa khẩu súng lên đặt ngay trán cô, nói: "Anh tưởng cô ấy là chị tôi thì tôi không dám giết cô ấy à?"

Phó Thịnh Niên cảm thấy tim mình thắt lại.

Quả thật anh đã từng nghĩ vậy, nhưng không thể chắc chắn 100%, dẫu sao Ngô Tuấn cũng là kẻ đầy rẫy tội ác.

"Cả hai đều phải viết di thư, tôi sẽ cho hai người bầu bạn trên đường hoàng tuyền." Ngô Tuấn hét lên một cách đầy căm hận.

Giản Dao không kìm được nói với Phó Thịnh Niên: "Anh ta sẽ không làm gì tôi đâu, đừng tin lời anh ta, anh không nên đến đây, sao anh lại ngốc thế."

"Anh phải đến, em là Dao Dao của anh mà, làm sao anh có thể không đến"

Khi Phó Thịnh Niên nhìn cô, ánh mắt anh bỗng trở nên dịu dàng, anh nói: "Em đừng sợ, có anh ở đây."

Khi ánh mắt hai người giao nhau, trái tim cô gần như vỡ ra, cô khóc nứt nở không thành tiếng.

Anh kéo ghế ngồi xuống, cầm bút trên tủ, nhanh chóng viết di thư.

Ngô Tuấn đi đến bên cạnh anh, vừa xác nhận nội dung anh viết vừa nhắc nhở: "Để lại toàn bộ tài sản của anh cho Giản Thi."

Phó Thịnh Niên nhíu mạnh lông mày một cái, ngước mắt nhìn Ngô Tuấn.

Nòng súng đen ngòm nhanh chóng chĩa vào đầu anh, anh ta nói: "Viết nhanh lên."

"Được, tôi viết."

Anh cúi đầu, thêm vào di thư một điều khoản, đó là sau khi chết sẽ để lại toàn bộ tài sản cho Giản Thi, nhưng anh không vội ký tên.

Ngô Tuấn sốt ruột, nói: "Anh còn do dự gì nữa? Viết tên anh vào, đóng dấu tay."

"Thả Dao Dao ra trước."

"Anh nghĩ bây giờ anh có tư cách thương lượng với tôi à?"

"Nếu anh không thả cô ấy, Giản Thi sẽ không nhận được một xu nào."

"Đừng ép tôi phải bắn.

Ánh mắt Ngô Tuấn nhìn về phía Giản Dao cách đó không xa, chỉ một thoáng phân tâm, một bàn tay đã chộp lấy tay đang cầm súng của anh ta.

Bàn tay đó mạnh mẽ đầy sức lực, ra tay nhanh như chớp, bàn tay cầm súng của anh ta đột ngột bị không chế không nói, mà vùng bụng còn bị Phó Thịnh Niên đánh một đòn rất mạnh, khiến anh ta đau đến gập người.

Phó Thịnh Niên nhân cơ hội giật lấy khẩu súng trong tay anh ta, chỉ vài thao tác đã tháo rời khẩu súng, vứt một đống linh kiện đến trước mặt anh ta.

Ngô Tuấn rút ra cây dao đã đặt sẵn sau hông, lao tới đâm vào người Phó Thịnh Niên, nhưng bị Phó Thịnh Niên đá ngã xuống đất.

Không có vũ khí mang tính uy hiếp như súng, Ngô Tuấn hoàn toàn không thể lại gần Phó Thịnh Niên. Anh ta chưa kịp đứng dậy, Phó Thịnh Niên đã đá thêm một cú, động tác rất lưu loát đá văng con dao khỏi tay anh ta, rồi túm lấy cổ áo anh ta và đấm mạnh vào mặt liên tục.

Ngô Tuấn đã thử phản kháng, nhưng nắm đấm của Phó Thịnh Niên quá cứng. Phó Thịnh Niên dùng một tay áp chế anh ta và đấm. Sau vài cú đấm, đầu óc Ngô Tuấn đã choáng váng, ngoài đau đớn ra thì chỉ còn là đớn đau.

"Đồ đáng chết!"

Anh ta chửi ầm lên.

Phó Thịnh Niên làm mặt lạnh, giáng một cú đấm mạnh xuống. Trước mắt Ngô Tuấn lập tức tối sầm, ngất đi.

Giản Dao theo dõi cảnh tượng nguy hiểm này, tim cô thắt lại rất chặt. May mắn là Phó Thịnh Niên phản ứng rất nhạy bén, vừa nắm được thời cơ liền dễ dàng khống chế được Ngô Tuấn.

Thấy sợi dây thừng ở góc tường, Phó Thịnh Niên không hề do dự, dùng dây trói tay chân Ngô Tuấn lại, rồi bước nhanh đến chỗ Giản Dao, cởi dây trói trên tay cô.

Người cô mềm oặt đứng không vững, cơ thể dựa sát vào anh.

Anh đỡ cô đến nệm, vừa kiểm tra vết thương sau lưng cô vừa lấy điện thoại ra, gọi cho Điền Dã.

Thông báo cho Điền Dã nhanh chóng dẫn cảnh sát đến, báo xong anh cúp máy, cởi áo khoác phủ lên người Giản Dao, cẩn thận từng li từng tí vác cô lên vai, vội vàng rời khỏi tầng hầm.

Giản Dao thở phào nhẹ nhõm, ý thức rơi vào trạng thái mơ hồ.

Cô được Phó Thịnh Niên đưa lên xe, người đàn ông căng thẳng chạm vào mặt và trán cô, nói: "Sao lại nóng thế này?"

"Chỉ là sốt nhẹ thôi, đừng lo lắng."

Phó Thịnh Niên muốn chờ cảnh sát đến, nhưng anh không chờ được nữa, anh phải đưa Giản Dao đến bệnh viện.

Anh ngồi vào xe, khởi động xe và lái xe chạy như bay, nhưng chưa đi được một ngàn mét thì phía sau đã có một chiếc хе đuổi t theo.

Chiếc xe đó điên cuồng đâm liên tiếp hết lần này đến lần khác, khiến chiếc RollsRoyce chạy xiêu vẹo mất không chế lọt xuống kẽ lề đường, đâm vào một cái cây.

Chưa dừng lại ở đó, chiếc xe phía sau nhanh chóng lùi lại, vòng sang một bên, tăng tốc đâm vào lần nữa.

Phó Thịnh Niên muốn xuống xe, nhưng cửa xe bị đầu xe của chiếc xe đó chặn lại, chiếc RollsRoyce bị đâm liên tục lao xuống mương.

"Rầm" một tiếng.

Chiếc xe lật nghiêng, cửa kính đều đã vỡ vụn.

Giản Dao bị va đập choáng váng cả đầu, nhưng không bị thương nặng, chỉ không cẩn thận bị vài mảnh kính cắt vào vài chỗ trên người, ngược lại là Phó Thịnh Niên bị thương nghiêm trọng hơn.

Khi xe lật, anh ôm cô chặt vào lòng, mọi va chạm đều bị ngăn chặn bằng vòng tay ấm áp của anh.

Thấy trên đầu và mặt anh máu me bê bết, nước mắt cô không kìm được rơi xuống.

"Đừng lo lắng, cảnh sát sẽ đến đây sớm thôi."

Anh cố gắng an ủi cô, giơ tay đầy máu nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

Ngô Tuấn ngồi trong chiếc xe đã bị đâm móp đầu, lắc lư cái đầu chóng mặt. Anh ta thong thả lắp ráp súng, sau khi lắp xong, xác nhận còn bốn viên đạn thì đẩy cửa xe, xuống xe, lảo đảo đi về phía chiếc RollsRoyce lật nghiêng trong mương.

Thấy hai người ôm chặt nhau trong xe, anh ta cười châm biếm một cách cuồng loạn, nói: "Phó Thịnh Niên, tôi đã đánh giá thấp anh rồi."

Thời gian anh ta ngất không lâu, sau khi tỉnh lại, anh ta đã lợi dụng con dao bị Phó Thịnh Niên đá văng để cắt dây trói tay chân, sau đó lập tức lái xe đuổi theo.

Anh ta đã dự liệu được Phó Thịnh Niên còn có kế hoạch khác, có lẽ cảnh sát sắp đến rồi. Anh ta không còn nhiều thời gian để tiếp tục vờn bắt với bọn họ, thế là anh ta cố gắng mở cửa xe, kéo Giản Dao ra khỏi xe.

"Anh thả cô ấy ra!"

Phó Thịnh Niên hét lên một tiếng. Dù đầu đau như sắp nứt ra, tầm nhìn mờ mịt, anh vẫn đuổi theo xuống xe, nhưng vừa xuống xe, ngực anh đột nhiên đau nhói.

Tiếp theo đó là một tiếng súng vang lên, anh lùi lại một bước, lưng dựa vào thân xe, mất hết sức lực mà ngồi xuống đất.

Áo sơ mi trắng nhanh chóng bị nhuốm một mảng máu lớn.

Giản Dao hét lên như phát điên, cô liều mạng dùng hết sức lực vừa cào vừa đánh Ngô Tuấn, khiến anh ta ngã xuống đất.

Khi Ngô Tuấn bò dậy, Giản Dao đã lao đến bên Phó Thịnh Niên, ôm chặt Phó Thịnh Niên.

Phó Thịnh Niên rơi nước mắt, dùng hai tay run rầy, nâng mặt Giản Dao lên, rất khó khăn nói:

"Đừng khóc, em biết anh không thích thấy em khóc mà."

"Xin lỗi, tất cả là tại em, anh đừng chết, đừng chết."

Cô khóc nức nở, hai tay ấn vào ngực anh, nhưng có làm sao máu cũng vẫn không ngừng chảy ra, vẫn chảy từng dòng từng dòng xuống.

"Đừng xin lỗi anh, người nên xin lỗi là anh, anh có lỗi với em, là anh nợ em, em tha thứ cho anh được không?"

"Được, em tha thứ cho anh, anh đừng nói nữa, giữ chút sức đi."

Phó Thịnh Niên cười khổ một lát, anh cảm thấy mình sắp không chống đỡ nổi nữa rồi, vị trí mà viên đạn bắn trúng rất gần tim, nó làm anh rất đau rất đau.

"Nếu bây giờ không nói, anh sợ sau này sẽ không có cơ hội. Dao Dao, anh thật sự yêu em, anh muốn theo đuổi lại em, dùng cả đời để bù đắp cho em, nhưng... nếu anh chết, em đừng gả cho người khác, anh không cho phép em gà cho người khác. Em là của anh, anh muốn em tiếp tục sống tốt, bây giờ em chạy đi, anh sẽ giúp em giữ chân Ngô Tuấn."


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"