[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 279 "Bảo vệ cô chu toàn"

Đây là điều duy nhất Phó Thịnh Niên có thể làm cho Giản Dao lúc này, đó là giữ chân Ngô Tuấn để tranh thủ thời gian cho cô chạy trốn.

"Chạy dọc theo đường lớn về phía nam, Điền Dã đã dẫn cảnh sát đến, tìm anh ta.

Giản Dao lắc mạnh đầu, cô không muốn bỏ lại Phó Thịnh Niên, cô muốn ở bên anh, dù có chết cùng anh, cô cũng cam tâm tình nguyện.

"Dao Dao, nghe lời."

"Em không đi."

Phó Thịnh Niên vừa giận vừa sốt ruột, nói: "Sao em lại không nghe lời vậy."

Anh ôm chặt Giản Dao vào lòng, dõi theo Ngô Tuấn bước từng bước tiến gần, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

Lúc va chạm xe, Ngô Tuấn cũng bị xây xẩm, đầu óc vẫn hơi choáng váng. Anh ta xoa trán sưng đau, giơ súng nhắm vào Phó Thịnh Niên. Giản Dao chẳng suy nghĩ gì đã lập tức bảo vệ Phó Thịnh Niên, cô đưa cả lưng mình cho Ngô Tuấn, cái lưng đầy vết máu khiến Ngô Tuấn cau mày, nói: "Cô làm gì vậy?"

"Nếu anh muốn giết anh ấy thì giết cả tôi đi."

Cô ôm chặt Phó Thịnh Niên không chịu buông.

Ngô Tuấn giận dữ hét lên: "Cô tránh ra!" "Không!"

Dù có chết, cô cũng muốn chết cùng Phó Thịnh Niên.

Cô không muốn lại chia xa anh nữa.

"Tôi thấy cô điên rồi."

Gân xanh trên trán Ngô Tuấn nổi lên, anh ta bước lên một bước, kéo cô ra khỏi Phó Thịnh Niên.

Anh ta nhắm bắn vào Phó Thịnh Niên, vừa định bắn thêm một phát thì cánh tay cầm súng đột nhiên bị Giản Dao cắn mạnh.

Anh ta đau đến nghiến răng, tay chợt run lên, viên đạn lệch hướng bắn vào thân xe, tiếng còi cảnh sát chói tai vang lên ngay khi tiếng súng vừa dứt.

Anh ta cuống lên, tìm kiếm hướng phát ra âm thanh nhìn sang. Đứng ở cách xa mà vẫn có thể thấy ánh sáng, có vài chiếc xe đang lao nhanh đến.

"Đi với tôi."

Anh ta cất súng, cưỡng ép kéo Giản Dao đi.

Phó Thịnh Niên muốn đứng dậy đuổi theo, nhưng anh không còn sức để bò dậy, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn Giản Dao bị Ngô Tuấn đẩy vào xe, chiếc xe chạy về phía bắc. Tuy trong lòng anh rất sốt ruột, sốt ruột đến bứt rứt vô cùng, nhưng khóe môi vẫn nhếch nhẹ lên.

May mắn thay, để bảo vệ cô chu toàn, anh đã chuẩn bị thêm kế hoạch B.

Anh từ từ ngã xuống, mí mắt càng ngày càng nặng, trong tầm nhìn mơ hồ, có bóng dáng một người phụ nữ chạy về phía anh, vừa chạy vừa hét, tiếng hét chói tai, run rẩy.

Ngô Tuấn lái chiếc xe bị đâm móp đầu đi một quãng đường rất xa, xa tới mức phía sau không còn thấy có xe cảnh sát đuổi theo, tiếng còi đã không còn nghe thấy từ lâu.

Xe chạy trên con đường tối tăm, con đường này ít người qua lại. Nếu thuận theo con đường này liên tục đi về phía bắc, thì chạy xe không đến hai tiếng là đã đến một thị trấn nhỏ.

Anh ta định nghỉ chân tại thị trấn đó, đổi xe, đưa Giản Dao trốn đến nơi khác, chờ vết thương của cô lành rồi hai người sẽ cùng nhau rời khỏi nơi đây.

Qua gương chiếu hậu, anh ta nhìn Giản Dao đang nằm trên ghế sau, cô đã náo loạn rất lâu, hiện tại đã ngủ thiếp đi.

Thần kinh căng thẳng từ từ thư giãn, anh ta vươn tay sờ điện thoại trong túi, định liên lạc với một người bạn, để người bạn đó sắp xếp cho anh ta và Giản Dao lén trốn ra nước ngoài, nhưng chưa kịp bấm gọi thì anh ta phát hiện phía trước có hai chiếc xe địa hình đang đỗ và vừa khéo chặn kín đường của bọn họ, xe của anh ta không thể đi qua.

Đèn pha của hai chiếc xe đều bật sáng, ánh sáng đèn chói đến cay mắt.

Anh ta đạp mạnh phanh, thần kinh vừa thư giãn lại căng thẳng.

Những người đó không biết là ai, nhưng rõ ràng là nhằm vào anh ta mà đến, nhìn kỹ mới thấy không chỉ có hai chiếc xe, phía sau dường như vẫn còn.

Anh ta cảnh giác nhìn chằm chằm chiếc xe đang chặn phía trước, thấy có vài thanh niên mặc đồ đen, thân hình vạm vỡ bước xuống xe, anh ta liền kiểm tra đạn trong súng.

Còn hai viên.

Anh ta hạ cửa sổ xe, đưa súng ra ngoài, bắn cảnh cáo một phát.

Một tiếng "đoàng" vang lên.

Giản Dao giật mình, tỉnh dậy.

Cô mờ mắt, thấy mười mấy người mặc đồ đen Chiến. đang ép sát bao vây, người dẫn đầu là Đường Chiến.

"Ngô Tuấn đã có phần lên cơn cuồng loạn, anh ta nhanh chóng xuống xe, kéo cô từ ghế sau xuống, một tay kẹp cổ cô, một tay cầm s*ng chĩa đầu súng vào đầu cô, hung tàn hét lên: bắn chết cô ấy." "Đừng lại đây, tiến thêm một bước nữa tôi sẽ bắn chết cô đấy”.

Đường Chiến dừng bước, giơ tay ra hiệu cho thuộc hạ phía sau không được hành động liều lĩnh.

Anh ấy nhìn Giản Dao bị kẹp cổ, lòng không khỏi thắt lại. 

Anh ấy đi đến đây, thực ra là do Phó Thịnh Niên gọi điện cho anh ấy. Phó Thịnh Niên lo tốc độ của cảnh sát và Điền Dã quá chậm nên đã liên lạc với anh ấy, để phòng trường hợp bất trắc.

Cảnh sát từ phía nam chạy đến, nếu Ngô Tuấn bỏ trốn thì không thể chạy về phía nam, vị trí của anh ta chỉ có một con đường thông hai hướng nam - bắc, anh ta chỉ có thể chạy về phía bắc.

Phó Thịnh Niên bảo anh ấy dẫn người đến đây chờ đợi, không ngờ lại thật sự chờ được người.

Anh ấy không thể để Ngô Tuấn chạy về phía bắc nữa, đi thêm chút nữa là ra khỏi địa phận thành phố A rồi.

"Thả cô ấy ra."

"Mấy người không được tiến lại, dám tiến thêm một bước tôi sẽ lập tức bắn chết cô ấy."

Lời cảnh cáo của Ngô Tuấn vừa dứt, Giản Dao đã nắm cánh tay anh ta và cắn mạnh một cái. Anh ta hét lên một tiếng, dùng sức hất cô ra.

Cô loạng choạng ngã xuống đất, Đường Chiến lập tức ra hiệu cho thuộc hạ phía sau bắt Ngô Tuấn, nhưng ngoài dự liệu là người ở phía trước nhất đã bị Ngô Tuấn bắn vào chân, đau đớn kêu lên, những người phía sau bị dọa sợ, nhất thời không dám tiến lên.

Ngô Tuấn cứ thế mà chạy.

Anh ta nhảy vào kênh mương bên đường, chạy thục mạng qua một cánh đồng hoang.

"Còn ngơ ngác ở đó làm gì, đuổi theo cho tôi."

Đường Chiến ra lệnh một tiếng, nhưng mười mấy vệ sĩ đứng tại chỗ không dám chạy theo.

"Anh Chiến, thằng nhóc đó có súng." Một người nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

"Một lũ đồ vô dụng."

Chẳng có ai hữu dụng hết.

Nhìn thuộc hạ bị bắn vào chân, anh ấy đanh mặt ra lệnh: "Đưa anh ta đến bệnh viện."

Hai người lập tức dìu người bị súng bắn bị thương lên xe, vài vệ sĩ cũng lần lượt lên xe, lái xe mở đường phía trước.

Anh ấy bế Giản Dao đang co ro dưới đất lên, bế cô ngồi vào ghế sau xe địa hình, tự mình lái xe đi sau cùng.

Giản Dao cố chịu đựng vết thương đau đớn, hai tay vịn cửa sổ xe, chực chờ xe địa hình đi qua đoạn đường Phó Thịnh Niên gặp nạn, vừa khóc vừa nói: "Phó Thịnh Niên bị bắn rồi, mau cứu anh ấy."

Vài chiếc xe địa hình chạy về phía nam, không lâu sau đã thấy một đoạn đường có mấy chiếc xe cảnh sát đang đỗ.

"Dừng xe, dừng xe ngay!"

Cô gấp gáp đập cửa sổ xe.

Đường Chiến vừa dừng xe, cô đã mở cửa chạy xuống, loạng choạng lao vào đám đông, tìm kiếm bóng dáng Phó Thịnh Niên như nổi điên.

"Anh Phó đã được xe cứu thương đưa đi, đang trên đường đến bệnh viện rồi."

Từ miệng một cảnh sát cô biết Phó Thịnh Niên đang trên đường đến bệnh viện, dây thần kinh cuối cùng cố giữ sự tỉnh táo cho cô đột nhiên như bị cắt đứt, trước mắt như phủ mây đen, "phịch" một tiếng, cô quỳ xuống đất.

Đường Chiến chạy vài bước đến ôm cô, nhất thời không còn tâm sức để hỏi tình trạng của Phó Thịnh Niên. Sau khi chỉ rõ đường chạy trốn của Ngô Tuấn cho cảnh sát bên cạnh thì nhanh chóng bế cô lên khỏi mặt đất.

Vết thương sau lưng đau như bị lửa đốt cháy, đau đến mức cô ngất đi, khi tỉnh lại, cô đã ở bệnh viện, bên ngoài trời sáng rõ.

Vết thương đã được xử lý lại, băng quấn từ sau lưng đến ngực và bụng, bó hơi chặt. Cô chống tay lên giường muốn ngồi dậy, nhưng cánh tay mềm nhũn không gom được chút sức lực nào.

"Cơn sốt của cô vẫn chưa hạ, tốt nhất là đừng nhúc nhích." Tiêu Điềm - người đã thức trắng đêm canh giữ bên giường - vội đặt tay lên vai cô, giọng thầm thì: "Cô cần gì, cứ nói với tôi.!"


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"