[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 280 "Không bao giờ muốn rời xa anh nữa"
Cô quay đầu nhìn Tiêu Điềm một cái, mắt bỗng chốc đỏ hoe, hỏi: "Phó Thịnh Niên đâu? Anh ấy thế nào rồi?"
Cô rất sợ nghe những lời như Phó Thịnh Niên đã chết.
"Anh Phó đã qua cơn nguy kịch, cô đừng lo lắng"
"Anh ấy ở đâu?"
"Phòng bệnh bên cạnh."
"Tôi muốn đi gặp anh ấy."
Tiêu Điềm cả đêm không chợp mắt, trong mắt đầy tia máu đỏ. Ngay khi nhận được điện thoại của Đường Chiến, cô ấy đã lập tức chạy đến, thấy Giản Dao nằm trên giường bệnh cả người đầy vết thương, cô ấy vô cùng đau lòng.
"Anh ấy vẫn chưa tỉnh, đợi anh ấy tỉnh lại rồi..."
"Tôi muốn đi gặp anh ấy."
Giản Dao hoàn toàn không nghe lọt tai lời cô ấy, cô liều mạng bò dậy, loạng choạng đi ra khỏi phòng bệnh.
Cô ấy theo sát phía sau để đỡ cô.
"Cô đừng có cố chấp nữa, cô sốt gần bốn mươi độ rồi đấy!"
"Tôi phải đi gặp anh ấy!"
Giản Dao nghiến răng, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Từng bước chân cô bước đi đều khó nhọc, nhưng lại kiên định đến lạ thường. Nhìn dáng vẻ xiêu vẹo, tưởng chừng có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào của cô, Tiêu Điềm thấy lòng quặn đau, chỉ biết đỡ lấy cô, dìu cô đi hết quãng đường dài cho đến trước cửa phòng bệnh của Phó Thịnh Niên.
Qua cửa kính phòng bệnh, Giản Dao nhìn thấy Phó Thịnh Niên nằm trên giường, mặt xám ngắt, đầu quấn băng, mặc dù mặc áo bệnh nhân nhưng nút không cài, có thể thấy ngực anh cũng quấn băng.
Cô run rẩy lo sợ đưa tay nắm tay nắm cửa, vừa định đẩy cửa vào thì một bóng người phụ nữ lọt vào tầm mắt.
Người phụ nữ đó bước ra từ nhà vệ sinh, tay cầm một chiếc khăn, đi thẳng đến giường, dùng khăn nhẹ nhàng lau mặt cho Phó Thịnh Niên.
"Mộ Tiểu Nhiễm?"
Tại sao Mộ Tiểu Nhiễm lại xuất hiện ở đây?
Cô lùi lại một bước, suýt nữa không đứng vững.
Tiêu Điềm dìu cô ngồi lên ghế bên hành lang, cố gắng an ủi tâm trạng của cô: "Nghe nói khi cảnh sát đến, cô Mộ đang ở bên cạnh anh Phó, cô ta đã chứng kiến Ngô Tuấn dùng xe đâm vào xe hai người và nổ súng. Lúc đó cô ta còn thực hiện một số biện pháp cấp cứu, cố gắng cầm máu cho anh Phó..."
Những lời phía sau Giản Dao không nghe lọt tai một chữ, đầu óc vang lên ong ong.
Cô dựa vào lòng Tiêu Điềm, toàn thân run rẩy.
"Cơ thể cô nóng quá."
Vì vết thương rách và có dấu hiệu nhiễm trùng nên Giản Dao sốt cao không hạ, kéo dài cả một đêm, khiến Tiêu Điềm sốt ruột muốn chết.
"Về phòng bệnh nghỉ ngơi đi."
Cô ấy định đỡ Giản Dao đứng lên, nhưng Giản Dao lại nắm cánh tay cô ấy, nhấn mạnh từng chữ từng chữ nói: "Sắp xếp một phòng bệnh đôi, tôi muốn ở bên Phó Thịnh Niên, còn nữa... bảo Mộ Tiểu Nhiễm rời đi."
"Được, tôi sẽ cho người sắp xếp."
Nửa tiếng sau, Giản Dao và Phó Thịnh Niên được chuyển đến phòng bệnh mới, phòng bệnh đôi nằm trên tầng cao nhất của khu nội trú, ngoài hai người ra không có bệnh nhân nào khác, rất yên tĩnh.
Phó Thịnh Niên vẫn đang hôn mê, Giản Dao thì sốt rất cao, cả người đều mơ màng. Cô mở đôi mắt đỏ ngầu nhìn Phó Thịnh Niên đang nằm trên giường bên cạnh, không gắng gượng nổi nữa thì ngủ một lát, khi tỉnh lại vẫn tiếp tục nhìn anh.
Mộ Tiểu Nhiễm bị vệ sĩ yêu cầu rời đi, cô ta náo loạn một hồi lâu bên ngoài phòng bệnh. Để không ảnh hưởng đến Phó Thịnh Niên và Giản Dao nghỉ ngơi, không lâu sau Mộ Tiểu Nhiễm đã bị vệ sĩ đuổi ra khỏi khu nội trú.
Khi Đường Chiến tới nơi, anh ta thấy Mộ Tiểu Nhiễm đang hét vào mặt thuộc hạ của mình trước cổng khu nội trú, còn thu hút không ít người vây xem.
"Mạng của anh Phó là tôi cứu, các người đối xử với ân nhân cứu mạng của anh ấy như vậy sao?"
Vệ sĩ tuyệt nhiên không cãi nhau với cô ta câu nào, thấy Đường Chiến đến, vài người cung kính cúi chào anh ấy.
"Chuyện gì vậy?"
"Cô Tiêu bảo cô ta rời đi, cô ta cứ gây ồn."
"Biết rồi, không cần để ý đến cô ta.
Đường Chiến phớt lờ Mộ Tiểu Nhiễm, dẫn vệ sĩ trở lại khu nội trú, được biết Phó Thịnh Niên và Giản Dao đã chuyển đến phòng bệnh đôi, anh ấy bèn vào thang máy lên thẳng tầng cao nhất.
Ra khỏi thang máy, thấy Tiêu Điềm đang đứng ngoài một phòng bệnh, anh ấy bước nhanh đến nhẹ choàng vai Tiêu Điềm.
Qua cửa kính, có thể thấy rõ hai người trong phòng bệnh, phát hiện Giản Dao loạng choạng xuống giường, leo lên giường Phó Thịnh Niên, ngả người vào bên cạnh anh. Anh ấy thở dài, dời tầm mắt sang nhìn Tiêu Điềm.
"Vất vả cho em rồi."
Tiêu Điềm lắc đầu, rất mệt mỏi dựa vào lòng anh ấy, thì thầm nói: "Mấy ngày nay tâm trạng Thẩm Dịch rất bất ổn, Cố Tương phải ở bên anh ta. Tối qua cô ấy đến rồi đi, bên cạnh Giản Dao không có ai khác, nếu em không ở đây với cô ấy, không biết còn ai có thể chăm sóc cô ấy."
"Anh biết."
Đường Chiến bất lực thở dài, cả anh lẫn Tiêu Điềm đều thức trắng đêm.
Tối qua anh ấy đi gặp cảnh sát phụ trách vụ án này, cảnh sát đã truy bắt Ngô Tuấn suốt đêm, hiện tại manh mối đã nắm được là Ngô Tuấn chạy trốn về phía bắc.
Bên công ty, anh ta đã đến từ sớm, xử lý xong mấy việc khẩn cấp rồi vội vã quay lại. Biết Tiêu Điềm canh ở bệnh viện cả đêm hẳn đã mệt, anh đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu cô, giọng ấm áp: "Em về nghỉ đi, để anh ở lại."
"Không sao, em muốn ở bên Giản Dao."
"Nghe lời, về đi."
Anh ấy sắp xếp hai vệ sĩ, đưa Tiêu Điềm về, nhẹ tay nhẹ chân bước vào phòng bệnh.
Anh ấy đứng trước giường bệnh của Phó Thịnh Niên, vươn tay sờ trán Giản Dao. Trán cô vẫn còn hơi nóng, nhưng nhiệt độ cơ thể rõ ràng đang giảm.
Truyền dịch cả đêm, thuốc hạ sốt cũng đã tiêm, nếu cơn sốt vẫn không giảm, ngay cả bác sĩ cũng thấy hoảng.
"Đói không?"
Giản Dao điềm nhiên nhìn anh ấy một cái, lắc đầu.
"Dẫu sao cũng phải ăn chút gì đó mới được."
"Tôi không muốn ăn"
"Tôi sẽ sai người mua ít đồ ăn mang qua đây."
Lúc anh ấy quay người đi ra ngoài, Giản Dao gọi anh ấy lại.
"Đã bắt được Ngô Tuấn chưa?"
Anh ấy quay đầu, ánh mắt nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của Giản Dao, lắc đầu nói: "Chưa, cảnh sát vẫn đang lùng sục."
"Tất cả chuyện này đều do Giản Thi xúi giục, cảnh sát đã bắt cô ta chưa?"
"Đã bắt."
Cảnh sát đã phát hiện di thư của Phó Thịnh Niên viết trong tầng hầm nhà máy bỏ hoang, trong đó nói sau khi chết sẽ để lại toàn bộ tài sản cho Giản Thi. Mặc dù di thư kiểu này không có giá trị Thi. pháp lý, nhưng cảnh sát đã nghi ngờ đến Giản
Cô ta đã bị cảnh sát đưa đi điều tra từ sáng sớm, nhưng Giản Thi có bị đánh chết cũng không thừa nhận, công bố mình không liên quan đến vụ bắt cóc."Có lẽ La Tây sẽ bảo lãnh cô ta."
Giản Dao không nói gì, chỉ gật đầu, nhắm mắt tiếp tục dựa vào người Phó Thịnh Niên.
Cô không muốn rời xa anh lần nữa, đợi anh tỉnh lại rồi, cô muốn ở bên anh, cùng anh đi tiếp con đường còn lại, cho đến khi bạc đầu.
Cô nắm chặt tay Phó Thịnh Niên, thấp giọng nói với anh quyết định của mình, nhưng không biết anh có thể nghe thấy không.
Đường Chiến dặn dò vệ sĩ đi mua đồ ăn xong, lại quay về phòng bệnh.
Anh ấy ngồi xuống chiếc giường bên cạnh, lặng lẽ quan sát hai người đang nắm chặt tay nhau ở phía đối diện, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Tối qua tại sao anh lại dẫn người chặn xe của Ngô Tuấn? Sao anh biết anh ta sẽ chạy về phía đó?" Giản Dao có hơi tò mò, hỏi một câu phòng ngừa bất trắc." "Tất cả đều là sắp xếp của Phó Thịnh Niên, để Giản Dao chợt cảm thấy tim mình đau nhói một cái.
Phó Thịnh Niên?
Anh đã nghĩ đến mọi khả năng, thừa biết có nguy hiểm, vẫn một mình dấn thân mạo hiểm, nhưng vì cô, anh đã sắp xếp thỏa đáng đường lui.
Nếu không nhờ Đường Chiến chặn sẵn trên con đường đó thì cô đã bị Ngô Tuấn bắt đi rồi.

Nhận xét
Đăng nhận xét