[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 281 "Nếu anh là đàn ông thì về nhà với em"
Cô ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt không chút huyết sắc của Phó Thịnh Niên, cô khẽ khàng đặt tay lên mặt anh, đầu ngón tay vẽ theo từng đường nét khuôn mặt anh, miêu tả lại khuôn mặt tuấn tú. Nước mắt ấm nóng trong mắt cô không kìm được mà trào ra, chảy dài theo khóe mắt rơi xuống như từng dãy hạt châu đứt dây, không thể ngừng lại.
Đường Chiến rút vài tờ giấy trên tủ đầu giường, bước tới giúp cô lau nước mắt.
"Nghỉ ngơi đầy đủ, mau chóng khỏe lại, Phó Thịnh Niên cần cô. Có lẽ cô không hi vọng khi anh ấy tỉnh lại, sẽ nhìn thấy cô bệnh tật ốm yếu như thế này đúng không."
Cô hít mũi, gật mạnh đầu.
Đường Chiến nói đúng, cô phải mau chóng khỏe lại, không thể để Phó Thịnh Niên thấy cô trong dáng vẻ như thế này.
Khi vệ sĩ mua đồ ăn về, cô cố gắng đứng dậy.
Đường Chiến dựng chắc cái bàn ở bên giường, sau đó đỡ cô qua. Cô uống từng ngụm cháo lớn, dù không có khẩu vị nhưng cô vẫn ép mình ăn hết cả bát cháo.
Đến khi no bụng, cô lại leo lên giường Phó Thịnh Niên, co rúc người bên cạnh anh.
Giường bên cạnh vẫn luôn bỏ trống.
Đường Chiến ngồi bên giường một lúc, anh ấy vừa mệt vừa buồn ngủ, thế là dứt khoát mở chăn ra nằm xuống, ngủ một giấc. Khi mở mắt lần nữa, bên ngoài trời đã tối đen.
Không biết từ lúc nào, phòng bệnh đã có người đến.
Những người đó là Quân Quân và Thu Nguyệt mà Điền Dã đã đưa đến, anh ta để bọn họ ở lại đây chăm sóc, còn sắp xếp vệ sĩ thay phiên canh gác bên ngoài.
"Anh Đường, vất vả cho anh rồi, đêm nay anh về nghỉ ngơi cho khỏe đi, bên này không cần quá lo lắng." Điền Dã nói với anh ấy một cách rất kính trọng.
Anh ấy quay đầu nhìn Giản Dao đang ngủ say, im lặng gật đầu.
Anh ấy đứng dậy, chỉnh sửa lại quần áo, vươn tay sờ trán Giản Dao. Nhiệt độ đã trở nên bình thường hơn rồi, có lẽ cơn sốt đã hoàn toàn hạ.
Anh ấy thở phào một hơi, nhìn đồng hồ trên cổ tay, hiện tại đã gần mười giờ rồi.
Sau khi dặn dò Điền Dã vài câu, anh ấy bước ra khỏi phòng bệnh, rút người của mình đi rồi lái xe về chỗ ở.
Anh ấy và Tiêu Điềm đã sống chung một thời gian. Lúc thường ngày, sau một ngày bận rộn trở về nhà, có thể thấy cô ấy ngoan ngoãn đợi anh ấy, dù có mệt mỏi thế nào, anh ấy vẫn cảm thấy rất vui.
Cô ấy có thói quen để lại cho anh ấy một ngọn đèn, đôi khi còn nổi hứng tự tay nấu ăn cho anh ấy. Đừng tưởng cô ấy là đại tiểu thư con nhà giàu, được nuông chiều đến hư từ nhỏ, nhưng tay nghề nấu ăn của cô ấy rất ngon.
Anh ấy vốn tưởng rằng tối qua ở bệnh viện lâu như vậy, hiện tại Tiêu Điềm chắc chắn đang ngủ, nhưng khi vào nhà, anh ấy ngạc nhiên khi nhìn thấy căn phòng bừa bộn, đồ đạc bị ném khắp nơi như có trộm ghé thăm.
Tiêu Điềm ngồi giữa mớ hỗn độn, cúi đầu, trông như người mất hồn.
Anh ấy hoảng hốt, bước nhanh tới, đỡ Tiêu Điềm từ dưới đất lên.
"Có chuyện gì vậy?"
Cô ấy cúi đầu, không nói gì.
"Có ai xông vào à?"
"Đúng."
Hồi chiều người của bố cô ấy đã đến đây, lúc đó cô đang ngủ, mơ mơ màng màng tưởng Đường Chiến đã về, nên chưa xác định người bên ngoài là ai đã mở cửa.
Bố phát hiện cô ấy lén dọn đến đây sống cùng Đường Chiến thì nổi cơn lôi đình, sai người đến đón cô ấy về nhà.
Cô ấy không chịu, chống cự với nhóm người được sai đến đây rất lâu. Bọn họ không dám làm gì cô ấy, nhưng bố cô ấy đã ra tối hậu thư, bắt cô ấy chia tay với Đường Chiến.
Xưa nay bố luôn coi thường Đường Chiến, cho rằng Đường Chiến là một kẻ lêu lổng.
Nhưng Đường Chiến bây giờ đã không còn là Đường Chiến trước kia. Anh ấy đã có sự nghiệp của riêng mình, tính cách cũng trở nên tốt hơn nhiều, và đối xử với cô ấy rất dịu dàng.
Khi Đường Chiến hôn cô ấy, chấp nhận cô ấy, cô ấy đã quyết định chọn anh ấy, ngoài anh ấy ra không cần ai khác.
Cô ấy rất kiên định, nhưng Đường Chiến có một lòng một dạ với cô ấy hay không thì cô ấy lại không chắc chắn.
Người của bố không làm gì được cô ấy, bất đắc dĩ phải rời đi. Cô ấy ở một mình suy nghĩ lung tung, nghĩ đến việc mình đơn độc đối diện với mọi khó khăn, còn Đường Chiến lại ở bệnh viện với Giản Dao thì trong lòng liền thấy khó chịu vô cùng.
Anh ấy từng nói, anh ấy thích Giản Dao.
Vậy cô ấy thì sao?
Trong lòng anh ấy, cô ấy là gì?
Sống cùng cô ấy, mỗi ngày hỏi hạn săn sóc cô ấy, nhưng trong lòng anh ấy vẫn có người phụ nữ khác.
Đồ đạc trong phòng khách đều là do cô ấy lên cơn giận dữ mà ném đi.
Cô ấy nổi ba máu sáu cơn, trút những cảm xúc phẫn nộ và không cam lòng bị đè nén trong lòng vào những đồ vật này.
Cô ấy cứ tưởng tối nay anh ấy sẽ ở lại bệnh viện không về, nên cô ấy cũng không có tâm trạng dọn dẹp gì, để mặc phòng khách bừa bộn, không ngờ là anh ấy đã về rồi.
"Ai xông vào? Em có báo cảnh sát chưa?"
Cô lắc đầu.
"Không báo cảnh sát à?"
Cô ấy lại im lặng, vùi mặt vào ngực anh ấy.
"Em nói đi, đừng im lặng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Đường Chiến nắm vai cô ấy lắc mạnh.
Cô ấy ngẩng đầu, nhìn dáng vẻ nhíu chặt mày vô cùng lo lắng của anh ấy thì khóe môi dần dần cong lên, bật cười, vừa cười vừa rơi nước mắt. "Người của bố em đã đến."
Đường Chiến mở to mắt, trở nên sốt ruột, nói: "Ông ấy cho người đến đây làm gì?"
"Anh sẽ cưới em chứ?"
"Bây giờ là lúc nói chuyện này sao?"
"Nếu anh thật lòng muốn cưới em, thì tranh thủ thời gian đi về nhà với em một chuyến, chính thức gặp bố em một lần."
Trong lòng Đường Chiến có phần phản kháng, Tiêu Chính rất chướng mắt anh ấy. Dù bây giờ anh ấy đã có thành tựu nhỏ trong sự nghiệp, nhưng trong mắt Tiêu Chính, anh ấy vẫn chẳng là cái thá gì, không xứng với con gái cưng của ông ấy.
Sự do dự đột ngột của anh ấy khiến trái tim Tiêu Điềm nhói đau.
"Anh không muốn cưới em?"
"Không phải."
"Vậy là vì sao? Vì Giản Dao à?"
"Em đang nói cái gì vậy?"
Đường Chiến khá tức giận, nói: "Chuyện này có liên quan gì đến Giản Dao?"
"Anh thích cô ấy."
"Anh đã nói rất rõ ràng rồi, anh chỉ đơn thuần ngưỡng mộ Giản Dao."
"Nhưng anh đã từng nói anh thích cô ấy."
"Em muốn anh nói bao nhiêu lần nữa, người trong lòng anh là em. Giản Dao là đối tác của anh, anh ngưỡng mộ cô ấy, sự thích mà anh dành cho cô ấy không phải là loại thích giữ nam nữ."
"Vậy tại sao anh không muốn cưới em?"
Mặt Đường Chiến tái xanh, không biết phải trả lời thế nào.
Sự im lặng của anh ấy khiến Tiêu Điềm rất khó hiểu, cô ấy nói tiếp: "Bố em đáng sợ vậy à? Đáng sợ đến mức anh không dám chính thức gặp mặt ông ấy một lần?"
"Cho anh chút thời gian."
"Thời gian em cho anh còn chưa đủ sao?"
Cô ấy luôn giấu diếm bố mẹ, không để hai người biết cô ấy và Đường Chiến ở bên nhau, cô ấy biết Đường Chiến có áp lực tâm lý, nhưng bây giờ tình hình đã khác rồi.
Bố mẹ đã biết mối quan hệ giữa cô ấy và Đường Chiến, Tiêu Chính vốn đã không coi trọng anh ấy, nếu lúc này Đường Chiến không đứng ra đổi mặt, vậy thì định kiến của ông ấy dành cho anh ấy chỉ càng nhiều hơn.
"Ngày mai anh phải về nhà với em, gặp mặt bố mẹ em."
Cô ấy lau nước mắt, giọng điệu không cho phép thương lượng.
Đường Chiến đau đầu, nói: "Anh chưa chuẩn bị sẵn sàng tâm lý"
"Em không quan tâm, ngày mai anh nhất định phải về với em một chuyến."
"Em nhất định phải ép anh vậy sao?"
"Nếu anh là đàn ông thì về nhà với em."
Đường Chiến không còn lời nào để nói.
Anh ta vốn chẳng có cách nào đối phó với Tiêu Điềm, dù trong lòng trăm nghìn không muốn, nhưng cô ấy đã nói thẳng mặt như thế, ngày mai dù gì anh ta cũng phải cắn răng đến gặp Tiêu Chính một lần.
Anh ấy thở dài, đỡ Tiêu Điềm ngồi xuống ghế sofa, quay người dọn dẹp mớ hỗn độn dưới sàn.
Tiêu Điềm ngồi trên ghế sofa nhìn anh ấy, muốn đứng dậy giúp đỡ nhưng anh ấy giơ tay lên cản lại, giọng điệu rất bá đạo, nói: "Em đừng lại đây, để anh."
Cô ấy ôm một cái gối trong lòng, co chân cuộn người lại, trịnh trọng hỏi anh ấy: "Anh thật sự không có yêu Giản Dao à?"
Đường Chiến trừng mắt nhìn cô ấy, nói: "Em còn hiểu lầm anh với Giản Dao lần nữa, có tin anh xử lý em không?"
Cô ấy ò một tiếng, nhớ đến mối quan hệ giữa Giản Dao và Phó Thịnh Niên, lại cảm thấy mình nghĩ quá nhiều, thậm chí quá nhỏ nhen.
Đường Chiến yêu cô ấy, anh ấy chỉ là sợ bố cô ấy mà thôi.

Nhận xét
Đăng nhận xét