[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 282 "Một nụ hôn, anh... ngại ngùng rồi"

Về cuộc gặp gỡ ngày mai, thực ra trong lòng cô ấy rất không chắc chắn, chỉ là cô ấy không muốn tiếp tục kéo dài nữa.

Người mà cô đã chọn, cô nhất định phải đưa về cho cha mẹ gặp mặt. Còn việc họ có đồng ý cho cô và Đường Chiến đến với nhau hay không, cô chẳng còn bận tâm nữa.

Khi Đường Chiến dọn dẹp phòng khách sạch sẽ, cô ấy nhảy lên, bổ nhào vào người anh ấy.

Anh ấy luống cuống đón cô ấy, dùng một tay nhẹ nhàng véo má cô ấy, nói: "Em nghịch quá, không sợ té đau à?"

Cô ấy lắc đầu, hai tay choàng cổ, chân quấn chặt quanh eo anh ấy, nói: "Em biết anh sẽ đón được em mà"

"Lần sau không đón nữa."

Anh ấy cười khẽ, tâm trạng tự dưng vui hơn.

"Em buồn ngủ rồi."

Chiều nay không ngủ ngon giấc, giờ cô ấy đã mệt lã rồi.

Người đàn ông dùng một tay ôm cô cô ấy, tay còn lại vỗ nhẹ lưng như dỗ trẻ con ngủ, sau đó bước vào phòng ngủ.

Sau khi đặt cô ấy xuống giường, anh ấy cúi người hôn nhẹ lên môi cô ấy.

"Ngoan ngoãn ngủ đi, anh đi tắm."

"Anh có yêu em không?"

"Yêu."

"Yêu nhiều cỡ nào?"

"Rất yêu."

"Rất yêu là yêu đến mức nào? Yêu như Phó Thịnh Niên yêu Giản Dao không?"

Đường Chiến cười bất lực, nói: "Một ngày nào đó, em sẽ biết."

Cô ấy quá mệt, dõi theo Đường Chiến bước vào phòng tắm, nghe tiếng nước chảy vọng ra từ bên trong, cô ấy nhắm mắt lại, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Hôm sau.

Bệnh viện Trung tâm.

Phòng bệnh đôi tầng cao nhất của khu nội trú.

Ánh nắng mỏng manh xuyên qua cửa kính chiếu vào căn phòng, làm cho cả phòng bệnh sáng sủa, ấm áp.

Phó Thịnh Niên mở mắt, cảm giác đầu tiên là đau.

Cơ thể rất đau, cánh tay rất mỏi.

Anh cúi đầu, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường, bên cạnh là một người phụ nữ nằm cuộn tròn, đầu của người phụ đó gối lên cánh tay của anh, vươn một tay ôm chặt eo anh.

Trên người của người phụ nữ quấn đầy băng gạc, phần lưng bị quấn khắp lưng, ngực anh cũng được quấn băng gạc.

Anh đột nhiên không biết đây là tình huống gì, muốn nhớ lại điều gì đó, nhưng đầu óc là một mảnh trống rỗng.

Anh không nhớ được gì, không biết tại sao mình lại ở đây, không nhận ra người phụ nữ đang ngủ cùng giường với mình, thậm chí không biết mình là ai.

Anh muốn ngồi dậy, nhưng vừa cử động, ngực đã đau nhói, đầu cũng theo đó mà đau âm ỉ.

Anh không dám cử động nữa, chỉ có thể cúi đầu, chăm chú quan sát người phụ nữ đang ôm chặt mình.

Trông sắc mặt cô không tốt lắm, môi tái nhợt, ngủ rất sâu, anh muốn gỡ tay ôm eo anh ra, nhưng cô ôm quá chặt.

Anh nhìn chằm chằm cô rất lâu, không nhớ ra cô là ai, nhưng kỳ lạ là có cảm giác rất quen thuộc, quen thuộc đến mức tuy người phụ nữ này gần gũi với anh, ôm chặt anh như vậy, nhưng anh lại không thấy khó chịu chút nào.

Anh nhấc tay, dùng một ngón tay nhẹ nhàng chạm vào má cô.

Lông mi cô khẽ rung, mắt từ từ mở ra.

Anh nhìn cô, cô có đôi mắt rất đẹp, đồng tử sạch sẽ trong sáng, lông mi dày và dài.

Cô vẫn chưa phát hiện anh đã tỉnh, chỉ cọ nhẹ má vào cánh tay anh, mắt lại nhắm lại, chuẩn bị tiếp tục ngủ.

"Khụ khụ."

Anh ho nhẹ hai tiếng.

Cô giật mình, chợt ngẩng đầu lên.

Khi nhìn vào đôi mắt đen láy của anh, mắt Giản Dao lập tức đỏ lên.

"Anh tỉnh rồi."

Anh ừ một tiếng, không nhịn được hỏi cô: "Em là ai?"

Cô sững sờ hai giây, sau đó bật cười, nói: "Anh lại trêu em."

"???"

"Lần này em sẽ không bị anh lừa nữa đâu."

Cô ngồi dậy, quỳ trước mặt anh, hai tay ôm mặt anh, khi anh còn chưa hiểu chuyện gì, nụ hôn của cô đã rơi xuống, ban đầu chỉ nhẹ nhàng chạm vào môi anh, sau đó càng lúc càng sâu.

Anh hoàn toàn rơi vào trạng thái hoang mang, mắt mở tròn xoe, hai tay vô thức nắm chặt ga giường.

Giản Dao hôn một lúc, không cảm nhận được SỰ đáp lại của Phó Thịnh Niên, cô dừng lại, ngạc nhiên nhìn anh.

Dáng vẻ của anh trông như bị hoảng sợ, sau khi bị cô hôn, mặt anh đỏ bừng, ánh mắt cũng có chút lẩn tránh giống như một cậu bé lớn bị bắt nạt.

"Em... em vừa làm gì vậy?"

Cô không nhịn được cười, nói: "Tổ phim nhập vào người rồi à?"

"Em đang nói gì vậy?"

"Còn diễn nữa?"

Lúc trước có lần anh bị tai nạn xe bất tỉnh, cô khó khăn lắm mới chờ được anh tỉnh lại, anh vừa mở mắt đã lừa cô, giả vờ mất trí nhớ, lần này cô sẽ không bị lừa nữa đâu.

"Anh không hiểu em đang nói gì."

Mặt Phó Thịnh Niên như sắp bốc cháy, nóng đến mức anh không biết làm sao.

Đôi mắt anh sau một lúc lẩn tránh, cuối cùng đã lấy hết can đảm nhìn Giản Dao, nói: "Em là gì của anh? Tại sao... tại sao lại làm chuyện bất lịch sự như vậy với anh?"

Giản Dao chớp mắt, đôi tay trắng nõn bất ngờ đưa qua, nắm mặt anh, không hề dùng sức, chỉ nắm rất nhẹ.

"Chưa diễn xong à?"

"Diễn gì?"

Mặt đỏ bừng thế này là ngượng thật à?

Mặt anh dày như vậy, sao có thể vì một nụ hôn của cô mà xấu hổ đỏ cả mặt thế này?

Cô nghiêm túc nhìn anh chằm chằm, bắt đầu nghi ngờ liệu anh có thật sự mất trí nhớ không.

"Em rốt cuộc là gì của anh? Đây là đâu? Tại sao anh lại ở đây?"

Phó Thịnh Niên hỏi cô ba câu liên tiếp.

Cô ngơ ngác.

Hình như anh thật sự không nhớ gì cả.

Nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, cô lập tức nhấn nút gọi nhân viên y tế ở đầu giường.

Bác sĩ và y tá đến rất nhanh, sau một hồi kiểm tra hỏi han Phó Thịnh Niên, xác định anh thật sự không nhớ gì cả.

Thậm chí anh không biết mình là ai, tên gì.

Nhìn anh đối diện với nhân viên y tế với vẻ mặt ngơ ngác, thỉnh thoảng lại nhìn cô với ánh mắt đáng thương, cô cố gắng kìm nén nước mắt, từ từ tiến lại gần anh, chậm rãi đưa tay ra.

Anh đột nhiên nắm lấy, nắm tay cô thật chặt.

"Em là người nhà của anh à?" Anh căng thẳng hỏi cô.

Đời này cô chưa bao giờ thấy Phó Thịnh Niên lo lắng và hoảng sợ như vậy, cô cảm thấy rất đau lòng.

"Đúng, em là vợ của anh."

"Vợ?"

Mắt Phó Thịnh Niên mở to, đột nhiên hiểu ra tại

sao cô lại bất ngờ hôn anh.

Hóa ra là vợ...

Anh thế mà là người có vợ.

"Em tên gì?"

"Giản Dao."

Cái tên quen thuộc quá.

"Vậy anh..."

"Anh tên Phó Thịnh Niên, chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, thanh mai trúc mã."

Nước mắt Giản Dao cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống.

Không hiểu sao, khi cô khóc, tim Phó Thịnh Niên lại bỗng nhiên đau nhói.

Dù bây giờ Giản Dao có vẻ hơi tiều tụy, nhưng không khó để nhận ra cô rất đẹp, khung xương rất đẹp.

Anh nhấc cánh tay, muốn giúp cô lau nước mắt, nhưng cánh tay vừa nhấc lên là vết thương lại bị kéo đau.

Cánh tay cứng đờ một lát, rồi anh lại hạ xuống.

Anh đau đến nhăn mặt, Giản Dao xót xa vô cùng, vội nói: "Anh nằm yên đi."

Bác sĩ thấy tâm trạng của anh vẫn xem như ổn định, bèn dẫn y tá ra khỏi phòng bệnh, để lại không gian cho anh và Giản Dao, ngoài đưa thuốc đúng giờ ra thì không vào làm phiền nữa.

Lúc gần trưa Điền Dã đã đến đây một lần, sau đó dựa theo lời dặn của Giản Dao, mang đến một cuốn album.

Cuốn album đó là cuốn album cô đã trân trọng nhiều năm, bên trong toàn là ảnh chụp của cô và Phó Thinh Niên vào thời học sinh.

Cô ngồi bên cạnh anh, lật album, kể những bức ảnh này được chụp khi nào, trong hoàn cảnh nào, Phó Thịnh Niên xem rất chăm chú, nghe cũng rất chuyên tâm.

"Tại sao chúng ta lại ở bệnh viện, vết thương trên người là do đâu mà có?" Anh đột nhiên hỏi cô.


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"