[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 283 "Chỉ một trăm tệ đã muốn đuổi cô ta đi sao"

Mặc dù anh đã mất trí nhớ, nhưng Giản Dao không hề muốn giấu anh điều gì.

Cô đặt cuốn album trên tay xuống, quay đầu nhìn anh, biểu cảm hơi nghiêm túc: "Em bị bắt cóc, anh vì cứu em mà bị thương."

"Bắt cóc?"

"Ừ."

Phó Thịnh Niên rất ngạc nhiên nhìn cô, sau đó nhìn ra sau lưng cô, hỏi: "Em bị thương nặng không?"

"Không nặng lắm."

"Có đau không?"

"Không đau nữa."

Cô mỉm cười, rất vui khi anh vẫn quan tâm đến cô như vậy.

Thực ra vết thương vẫn còn đau, mỗi khi cử động, không cẩn thận là vết thương sẽ bị kéo đau, nhưng so với vết thương của Phó Thịnh Niên, cô cảm thấy vết thương của mình chẳng đáng là gì

Đúng lúc này cửa phòng bệnh bị ai đó đẩy mở.

Là Quân Quân và Thu Nguyệt đến mang cơm trưa.

Cô cất album, đứng dậy kê cái bàn nhỏ trên giường bệnh, Quân Quân nhanh chóng tiến tới đỡ cô.

"Chị Dao Dao, bây giờ chị là bệnh nhân, chị không cần làm gì hết, cứ để bọn em lo."

Cô được đỡ về ngồi bên cạnh Phó Thịnh Niên, nhìn Quân Quân và Thu Nguyệt đặt cơm lên bàn, chuẩn bị sẵn muỗng và đũa, rồi lui ra ngoài. Cô cầm một cái bát nhỏ, múc cho Phó Thịnh Niên một ít canh trước.

Cô vốn định đút cho anh uống, nhưng anh rất câu nệ, sau khi nhận bát và muỗng từ tay cô thì thản nhiên nói: "Anh tự ăn được."

"ĐƯỢC."

Cô đặt bát cơm trước mặt anh, đợi anh uống canh xong thì gắp những món anh thích vào bát của anh, bản thân thì không có thời gian ăn một miếng nào.

Thấy khóe miệng anh dính một hạt cơm, cô đặt đôi đũa xuống, nhích lại gần anh, định giúp anh lấy hạt cơm đó đi, nhưng khi cô vừa mới tới gần, tay còn chưa kịp giơ lên thì mặt anh đã đỏ bừng.

Tim anh đập thình thịch, rất căng thẳng nhìn cô.

Cô chớp mắt, hơi ngơ ngác.

Anh có phản ứng gì vậy?

Tưởng là cô lại muốn hôn anh sao?

Vậy cô có nên nhân cơ hội hôn anh thật không?

Cô do dự khoảng vài giây, lại nhìn Phó Thịnh Niên, khuôn mặt của người đàn ông đã đỏ như cắn nhỏ máu, thậm chí ngay cả tai cũng đỏ.

Phó Thịnh Niên mặt dày tới mức làm cô có chút đau đầu ngày xưa, da mặt sau khi mất trí nhớ mà lại trở nên mỏng thế này sao?

Cô lùi lại một khoảng, sợ mình ở quá gần anh, lát nữa anh sẽ chảy máu mũi.

"Khóe miệng anh dính gì kìa." Cô thử giơ tay ra.

Thấy anh không có phản ứng gì quá mạnh, chỉ là mặt vẫn đỏ, cô bèn cẩn thận lấy hạt cơm dính trên khóe miệng anh và dùng khăn giấy lau sạch, rồi lùi qua bên cạnh một chút, kéo giãn khoảng cách với anh.

"Anh tập trung ăn cơm đi, ăn nhiều chút."

Anh ngoan ngoãn gật đầu, rất nghe lời bê bát cơm lên, ăn từng miếng lớn.

Cô nhìn ngây người.

Phó Thịnh Niên trong ký ức của cô ăn uống luôn từ tốn và rất lịch thiệp, nhưng Phó Thịnh Niên trước mắt thì ăn uống say sưa ngon lành.

Có lẽ là vì anh rất đói nhỉ.

Cô dời tầm mắt, chuẩn bị cầm đũa trên bàn, thì bên ngoài phòng bệnh vang lên tiếng ồn ào.

Là giọng nói the thé của một người phụ nữ, người đó nói oang oang, rất ồn.

Cô đứng dậy đi đến cửa phòng bệnh, thông qua tấm kính nhìn ra ngoài, phát hiện Mộ Tiểu Nhiễm đã đến, vệ sĩ đứng canh ở cửa đang ngăn cản không cho cô ta vào phòng bệnh.

Cô quay đầu liếc nhìn Phó Thịnh Niên một cái, anh cũng bị tiếng ồn bên ngoài làm phiền, rất thắc mắc nhìn cô.

"Cứ ăn cơm đi."

Anh gật đầu, không quan tâm đến tiếng ồn bên ngoài nữa, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Cô mở cửa đi ra ngoài, ra hiệu cho Mộ Tiểu Nhiễm nói nhỏ lại.

Mộ Tiểu Nhiễm yên tĩnh lại, hất tay vệ sĩ ra, tức tối nói: "Mấy người làm vậy thật là quá đáng, dù sao tôi cũng là ân nhân cứu mạng của anh Phó, sao mấy người có thể đối xử với ân nhân của anh ấy như vậy được."

"Tôi rất cảm ơn cô đã chăm sóc anh ấy, còn giúp anh ấy cầm máu, nhưng anh ấy bị thương rất nặng, đây lại là bệnh viện, xin cô nói nhỏ tiếng lại."

"Vậy cho tôi vào gặp anh ấy đi."

"Cô cần gì thì nói với tôi."

"Tôi không muốn nói với cô, tôi muốn nói với anh Thịnh Niên."

Một giây trước còn gọi Phó Thịnh Niên là anh Phó, giây tiếp theo đã thành anh Thịnh Niên, cách gọi này khiến Giản Dao nhíu mày, trong lòng có chút không vui.

"Cô đi theo tôi."

Cô đi về phía lối đi cầu thang.

Mộ Tiểu Nhiễm do dự giây lát, rồi cũng đi theo.

"Có gì không thể nói trước mặt vệ sĩ, nhất quyết phải lén lút như vậy." Cô ta nhìn Giản Dao bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu có phần chế giễu: "Có phải sợ vệ sĩ nghe thấy, sau đó truyền đến tai anh Thịnh Niên không?"

Giản Dao lười nói nhảm với cô ta, đi thẳng vào vấn đề: "Chuyện cô giúp Phó Thịnh Niên cầm máu, tôi thay mặt anh ấy cảm ơn cô, cô muốn quà cảm ơn gì cũng được."

"Dù có muốn cảm ơn thì cũng nên để anh Thịnh Niên cảm ơn tôi mới đúng, cô thay anh ấy cảm ơn tôi thì còn ý nghĩa gì?"

"Tôi thay mặt anh ấy cảm ơn cô, cô muốn gì có thể nói. Nếu thứ cô muốn là tiền, vậy thì càng dễ bàn bạc hơn, còn nếu cô muốn Phó Thịnh Niên cảm ơn cô, anh ấy có cho cô quà cảm ơn hay không thì tôi không chắc."

Phó Thịnh Niên hiện đang mất trí nhớ, anh chẳng nhớ gì cả, ngay cả việc mình sở hữu bao nhiêu tài sản cũng không biết. Anh ta khó lòng chủ động đề nghị tặng quà cảm ơn cho Mộ Tiểu Nhiễm, ít nhất là lúc này.

"Cô bớt lừa bịp tôi, tôi không muốn nói với cô, tôi chỉ muốn nói với anh Thịnh Niên."

Giản Dao im lặng một lúc, sau cùng gật đầu, nói: "Được, vậy cô nói với anh ấy đi."

Cô quay người đi về phía phòng bệnh, Mộ Tiểu Nhiễm theo sau cô, cô ra hiệu cho vệ sĩ không cần ngăn cản, để mặc Mộ Tiểu Nhiễm theo cô vào phòng bệnh.

Mộ Tiểu Nhiễm vừa nhìn thấy Phó Thịnh Niên liền lao tới, nước mắt tuôn rơi, khóc lóc thảm thiết.

Cô đứng một bên, nhìn kỹ năng diễn xuất cao siêu của Mộ Tiểu Nhiễm, vẻ mặt điềm nhiên.

Rất rõ ràng Phó Thịnh Niên đã bị tiếng kêu khóc bất ngờ của người phụ nữ này làm giật mình, cũng ngừng luôn ăn cơm, ngạc nhiên nhìn Mộ Tiểu Nhiễm.

"Cô là ai?"

"Anh Thịnh Niên, tôi là Tiểu Nhiễm, cuối cùng anh cũng tỉnh lại rồi, thật là tốt quá."

"Ò."

Một tiếng "ò" bình thản của người đàn ông bất chợt khiến Mộ Tiểu Nhiễm không biết phải tiếp lời thế nào, cô ta đành tiếp tục khóc, vừa khóc vừa nói: "Anh còn nhớ là tôi đã cứu anh không?" "Không nhớ."

"Không nhớ cũng không sao, khi đó ở hiện trường có cảnh sát làm chứng mà."

"Vậy cảm ơn cô nhé."

Mộ Tiểu Nhiễm lau nước mắt, cười với anh, nói: "Cảm ơn gì chứ, chỉ cần anh không sao là tốt rồi."

"Tôi không sao"

"Anh Thịnh Niên, anh có thể giúp tôi một việc nhỏ được không?"

"Việc gì?"

"Tôi mất việc rồi, lại không có tiền, đến giờ còn chưa ăn cơm..."

Phó Thịnh Niên nhìn sang Giản Dao, Giản Dao nhún vai, để anh tự xử lý.

Anh suy nghĩ một lát, hỏi Giản Dao: "Em có một trăm tệ không?"

Cô ngẩn người, nói lại: "Một trăm tệ?"

"Đúng, một trăm tệ."

"Có."

"Cho anh mượn đi."

Giản Dao không quá chắc anh định làm gì, trên người cô không có tiền mặt, đành phải ra ngoài lấy một trăm tệ từ Quân Quân rồi đưa cho anh. Chỉ thấy anh nhận tiền, không suy nghĩ gì mà đưa ngay cho Mộ Tiểu Nhiễm, còn nghiêm túc nói: "Một trăm tệ này cô lấy đi trước đi."

Mộ Tiểu Nhiễm: ...

"Chẳng phải cô chưa ăn cơm sao? Đi ăn cơm đi."

Cho nên là, chỉ dùng một trăm tệ để đuổi đi ân nhân cứu mạng sao?

Cô ta không cam tâm, phát hiện Giản Dao đang che miệng cười mình, cô ta liền cảm thấy căm tức, nói: "Một trăm tệ đủ để làm gì chứ. Bây giờ tôi không có việc làm, không có tiền, tiền thuê nhà tháng này cũng không trả nổi, chỉ còn vài ngày nữa là tôi sẽ bị chủ nhà đuổi ra ngoài!"

Phó Thịnh Niên lại ò một tiếng, nhìn sang Giản Dao, Giản Dao vẫn không nói gì, để anh tự giải quyết.

Anh nghiêm túc suy nghĩ, nói: "Tôi có thể giúp cô trả một tháng tiền thuê nhà, như vậy cô có thời gian để tìm việc rồi."

Mộ Tiểu Nhiễm nghẹn họng nhìn trân trối, nhìn Phó Thịnh Niên bằng ánh mắt như đang nhìn quái vật.

Cô ta không dám tin Phó Thịnh Niên sẽ dùng cách này để đối phó với cô ta, cô ta đã cứu mạng anh cơ mà!


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"