[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 284 "Mong chờ nụ hôn của cô"

Đường đường là tổng giám đốc Tập đoàn Phó Thị lại keo kiệt đến thế sao?

"Mạng của anh chỉ đáng giá một trăm tệ và một tháng tiền thuê nhà thôi à?"

Cô ta sống ở ngoại ô, đã ở đó mấy tháng rồi. Ngôi nhà tồi tàn chỉ đủ che mưa chắn gió. Sau khi bị Phó Thịnh Niên sa thải, cô ta không tìm được việc làm, đành phải đến quán bar kiếm việc để miễn cưỡng duy trì cuộc sống.

Cô ta đã chán ngấy nơi như quán bar từ lâu, cô ta muốn trở thành người có địa vị hơn người, muốn được người ta tôn trọng, chứ không phải là cô gái phục vụ rượu bị khinh rẻ, suốt ngày bị ép uống rượu, bị quấy rối.

Tối hôm đó, cô ta uống hơi nhiều nên gọi xe về nhà, nhưng không may tiền không đủ nên bị tài xế bỏ giữa đường. Cô ta thất tha thất thểu đành đi bộ về, lúc gần đến nhà thì tình cờ thấy hai chiếc xe đâm húc nhau trên đường.

Ban đầu cô ta chỉ đứng xem cho vui, không ngờ trong chiếc RollsRoyce bị đâm có Giản Dao và Phó Thịnh Niên ngồi trong đó, người đâm xe của bọn họ còn cầm s*ng...

Cô ta sợ hãi trốn đi, chờ mãi đến khi người cầm s*ng đưa Giản Dao đi, mới dám chạy đến chỗ Phó Thịnh Niên.

"Người cứu tôi chẳng lẽ không phải bác sĩ sao?" Phó Thịnh Niên vẫn thản nhiên, giọng điệu nhẹ nhàng như làn gió.

Dường như anh chẳng coi ân nhân cứu mạng là cô ta ra gì.

"Nếu không nhờ có tôi giúp anh cầm máu, thì dù anh có đến bệnh viện thì bác sĩ cũng khó lòng cứu được anh." Cô ta cố ý phóng đại.

Phó Thịnh Niên vẫn dùng ánh mắt thản nhiên nhìn cô ta.

"Cô Mộ, nếu cô đổi ý muốn nói chuyện với tôi thì bây giờ vẫn còn kịp mà." Giản Dao không nhịn được nói chen vào.

Thực ra cô đã hỏi chi tiết với bác sĩ về tình hình khi Phó Thịnh Niên được đưa vào bệnh viện, quả thực Mộ Tiểu Nhiễm đã thực hiện một số biện pháp cấp cứu, nhưng kỹ thuật không chuyên nghiệp lắm, không thể thực sự giúp Phó Thịnh Niên cầm máu, nhưng cũng không phải hoàn toàn vô dụng. Nói một cách nghiêm túc, mạng của Phó Thịnh Niên là do bác sĩ cứu, không có quá nhiều liên quan đến Mộ Tiểu Nhiễm.

Giản Dao biết cuộc sống Mộ Tiểu Nhiễm khó khăn, hiểu rằng cô ta muốn nhân cơ hội này kiếm chút tiền từ bọn họ.

Cô chấp nhận cho Mộ Tiểu Nhiễm "quà cảm ơn" vì không muốn sau này Mộ Tiểu Nhiễm đi khắp nơi tuyên bố mình đã cứu mạng Phó Thịnh Niên, là ân nhân cứu mạng của Phó Thịnh Niên mà không nhận được báo đáp gì.

Cô tin rằng loại người như Mộ Tiểu Nhiễm một khi bị dồn vào đường cùng, chuyện gì cũng có thể làm ra, cô không muốn thấy bất kỳ ai bôi nhọ Phó Thịnh Niên.

Vì vậy, "quà cảm ơn" chỉ là để Mộ Tiểu Nhiễm câm miệng.

Nghe thấy những lời này của cô, Mộ Tiểu Nhiễm im lặng một lúc, đứng dậy nói: "Chúng ta ra ngoài nói chuyện."

Cô đi theo Mộ Tiểu Nhiễm ra khỏi phòng bệnh, lại đi đến lối đi cầu thang.

Sắc mặt Mộ Tiểu Nhiễm rất khó coi, mặt mày tái mét, tức anh ách, nói: "Phó Thịnh Niên thật keo kiệt."

Giản Dao mỉm cười, hỏi: "Cô muốn bao nhiêu?"

"Một triệu tệ."

"Quá nhiều."

"Cô giàu có như vậy, một triệu tệ mà còn cho là nhiều sao?"

"Tình hình của cô tôi đã nắm rõ. Cô còn nợ hai trăm ngàn, tôi sẽ đưa ba trăm ngàn - trả nợ xong, mười ngàn còn lại đủ để cô cải thiện cuộc sống."

Mộ Tiểu Nhiễm tức điên, nói: "Chỉ ba trăm ngàn mà muốn đuổi tôi đi sao? Phó Thịnh Niên trong lòng cô chỉ đáng giá ba trăm ngàn thôi à?"

"Tất nhiên không phải."

"Cô ít nhất phải cho tôi một triệu tệ, thêm một căn nhà nữa"

"Yêu cầu vô lý như vậy tôi không thể đồng ý với CÔ."

"Vậy thì tôi sẽ bám theo Phó Thịnh Niên mỗi ngày, cho đến khi anh ấy cho tôi tiền và nhà."

"Cô Mục, yêu cầu một triệu cộng thêm một căn nhà của cô có thể cấu thành tội tống tiền. Nếu tôi báo cảnh sát, bác sĩ có thể chứng minh kỹ thuật sơ cứu của cô không chuyên nghiệp và không có tác dụng đáng kể. Cô nói mình là ân nhân cứu mạng Phó Thịnh Niên, nhưng điểm này không đứng vững. Nếu sự việc bị đẩy đi xa, cô sẽ không nhận được một xu nào đâu."

"Cô nói bậy, kỹ thuật của tôi sao lại không chuyên nghiệp?"

"Lúc đó chắc cô uống không ít rượu phải không, bác sĩ phụ trách cấp cứu nói lúc đó trên người cô có mùi rượu rất nồng, trong tình huống đó cô thực sự có thể giữ bình tĩnh để cứu người sao?"

Mộ Tiểu Nhiễm bị nghẹn họng không nói nên lời, tức giận nghiến răng.

"Ba trăm ngàn tệ có thể giúp cô thoát khỏi khốn cảnh hiện tại, tôi đã rất nhân từ với cô rồi, tốt nhất cô đừng được đằng chân lấn đằng đầu, lật mặt không có lợi cho cô đâu."

Mộ Tiểu Nhiễm không muốn thừa nhận những lời của Giản Dao rất có lý, nhưng thực tế đúng là như vậy.

Cô ta căm hận trừng mắt nhìn Giản Dao, đấu tranh tư tưởng một lúc, cuối cùng cũng thỏa hiệp. Cô ta để lại cho Giản Dao một số tài khoản ngân hàng, yêu cầu cô chuyển ba trăm ngàn cho mình trong ngày hôm nay, sau đó mang theo sự bất mãn và giận dữ rời đi.

Giản Dao gửi tài khoản cho Đường Chiến, bảo anh ấy chuyển số tiền đó cho cô ta. Tiếp đó cô quay lại phòng bệnh ăn chút gì đó, nhìn Phó Thịnh Niên uống thuốc, dỗ anh ngủ, gọi y tá vào giúp cô thay thuốc.

Phó Thịnh Niên ngủ không sâu, nghe thấy động tĩnh liền tỉnh dậy.

Anh mở mắt, quay đầu nhìn giường bên cạnh, Giản Dao ngồi nghiêng ở mép giường, băng trên người đã được y tá tháo ra, lưng cô bị thương nặng, vết thương trông rất đáng sợ.

Lúc bôi thuốc, cô đau đến mức phải nghiến răng, hai tay nắm chặt ga giường, mồ hôi nhễ nhại đầy trán, nhưng vẫn cố nhịn không phát ra tiếng.

Sau khi thay băng, cô ấy nhận lấy viên thuốc từ tay y tá, uống cùng với ngụm nước, rồi gục mặt lên giường với khuôn mặt trắng bệch như kiệt sức, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ mê mêt.

Anh nhìn chằm chằm cô rất lâu, trong lòng không hiểu sao lại nhói đau.

Có lẽ là đau lòng cho cô.

Tình cảm vợ chồng của bọn họ chắc chắn rất tốt.

Anh không nhịn được ngồi dậy, kéo chăn, bước chậm đến bên giường cô, vô thức vươn một tay xoa xoa đầu cô.

Sau đó lấy vài tờ giấy từ tủ đầu giường, lau mồ hội trên trán cô. Xong xuôi, anh quay lại giường mình, cầm cuốn album cô từng đưa cho anh xem.

Có rất nhiều ảnh, trông như chụp từ nhiều năm trước, bọn họ trong tấm ảnh rất trẻ trung, anh lật đến trang cuối cùng, nhưng không thấy ảnh cưới của hai người.

Nói chính xác, bọn họ không có ảnh gần đây, những tấm ảnh trong quyển album chỉ là ảnh thời học sinh.

Mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng anh không nghĩ quá nhiều. Anh đặt album xuống, từ từ nằm xuống, nhưng không buồn ngủ, cứ mãi nghiêng đầu nhìn Giản Dao...

Giản Dao ngủ một giấc tỉnh dậy, đã là chiều tối.

Cô mở mắt, lập tức cảm thấy có điều gì đó không ổn. Vừa ngẩng đầu lên thì chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Phó Thịnh Niên, phát hiện Phó Thịnh Niên nằm trên giường mình, còn cô thì nằm trong lòng anh, cô đơ cả người.

Cô sợ mình sẽ đụng vào vết thương trên ngực anh nên khi tỉnh táo lại liền vội vàng ngồi dậy.

"Sao anh lại ở trên giường em?"

Phó Thịnh Niên bị hỏi mà ngẩn người, hỏi lại: "Chẳng phải chúng ta là vợ chồng sao? Ngủ chung giường rất kỳ lạ hả?"

Khi nói, mặt anh hơi ửng đỏ, là vì anh nhớ lại hình ảnh lúc tỉnh dậy từ cơn hôn mê, Giản Dao rúc người nằm bên cạnh anh ngủ, bị anh dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc tỉnh, sau đó cô mỉm cười quỳ trước mặt anh, hai tay nâng mặt anh và hôn.

Lúc này, Giản Dao lại quỳ như vậy. Yết hầu anh chuyển động, thậm chí có hơi mong đợi cô cúi người hôn xuống như lần trước.

Đôi môi cô vừa mát vừa mềm mại, như thạch rau câu.

"Sao mặt anh lại đỏ lên nữa vậy?"

Giản Dao đưa tay sờ trán anh, cứ tưởng anh bị sốt. Anh cảm nhận được sự mềm ấm từ bàn tay cô, bèn nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía mình. Cô bị kéo ngã nhào về phía trước, suýt nữa ngã lên người anh, cô hoảng sợ đến mức tim đập thình thịch.

"Anh kéo em làm gì? Nhỡ đụng vào vết thương của anh..."

Cô còn chưa kịp nói hết câu, cằm đã bị anh ta túm lấy bằng một tay.


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"