[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 285 "Tôn trọng bạn trai con chút"
"Em sợ va vào anh, anh sẽ đau sao?"
Anh nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm và đẹp đẽ như chứa đựng cả đại dương tinh tú.
"Bây giờ vết thương của anh hơi đau, nhưng có một cách có thể giúp anh không đau, cần em giúp."
Giản Dao chớp mắt, không hiểu anh muốn làm gì.
"Cách gì?"
Phó Thịnh Niên không nói gì, mà từ từ ngồi dậy, khuôn mặt điển trai dần dần tiến sát tới cô, hôn nhẹ lên môi cô.
Cảm giác quen thuộc.
Mát lạnh và mềm mại.
Anh rất thích.
Khóe môi anh hơi cong lên, có phần phấn khích, lại hôn tiếp, cánh tay bất giác ôm cô, nhưng anh ôm cô rất cẩn thận không chạm vào lưng cô, mà chỉ đặt tay lên eo cô, kéo cô ôm trong lòng.
Giản Dao có một thoáng thất thần, không ngờ Phó Thịnh Niên mất trí nhớ sẽ hôn cô.
Cửa phòng bệnh bị ai đó đẩy nhẹ ra, nhưng cả hai đều không chú ý.
Đường Chiến chỉ tiện đường ghé qua thăm, không ngờ vừa bước vào đã thấy hai người ôm nhau. Anh ấy vội vàng lui ra, lặng lẽ đóng cửa phòng bệnh lại.
Ở công ty bận rộn cả ngày, việc Giản Dao giao cho anh ấy cũng đã giải quyết xong, tiền đã chuyển cho Mộ Tiểu Nhiễm rồi.
Đến đây, ngoài việc thăm Giản Dao và Phó Thịnh Niên, anh còn có một chút tâm tư riêng - tâm tư không muốn về nhà.
Tối qua, Tiêu Điềm bảo anh ấy về nhà gặp bố mẹ cô, anh ấy băn khoăn bất an cả ngày, bây giờ cách giờ hẹn chỉ còn chưa đầy một tiếng, anh ấy cảm thấy hơi hoảng loạn.
Vốn định tìm Giản Dao trò chuyện đôi lời, nhưng xem ra cô ấy đang bận rộn, chẳng có thời gian rảnh để tán gẫu cùng anh ta.
Anh ấy đứng ngẩn ngơ trước cửa phòng bệnh vài giây, rồi bước về phía thang máy.
Lái xe về đến nhà, anh ấy dồn hết can đảm bước lên lầu, lúc đến trước cửa nhà, anh ấy lại do dự, cho đến khi Tiêu Điềm mở cửa ra từ bên trong, anh ấy mới vào nhà thay đồ, dẫn Tiêu Điềm ra ngoài.
Trên đường đến nhà họ Tiêu, anh ấy im lặng một cách bất thường.
Anh ấy không nói một lời nào, ngược lại khiến lòng Tiêu Điềm bất an.
"Hứa với em, lúc ở trước mặt bố mẹ em anh hãy biểu hiện tốt một chút, được không?"
Cô ấy biết tính nết của Đường Chiến, cũng hiểu tính cách của Tiêu Chính. Cả hai đều có tính cách nóng nảy, có lẽ chỉ cần nói vài câu không hợp ý là có thể xảy ra tranh cãi.
Hơn nữa hai người vốn đã không ưa nhau, cô ấy có hơi lo lắng khi bọn họ gặp mặt sẽ bắt đầu cãi nhau.
"Yên tâm, anh có chừng mực."
Đường Chiến quay đầu nhìn cô ấy một cái, mỉm cười nhẹ.
Nụ cười của anh ấy khiến cô ấy an tâm phần nào.
Đến nơi, cô ấy theo Đường Chiến xuống xe, khoác tay anh và bước vào nhà cùng anh.
Người đón bọn họ là quản gia đã lâu không gặp.
Thấy cô ấy trở về, quản gia rất mừng vui, chỉ là không ngờ cô ấy không về một mình, mà còn đưa Đường Chiến về.
Quản gia gọi người hầu đến tiếp đón, hấp tấp chạy lên lầu, vào phòng sách tìm Tiêu Chính, kể lại chuyện Tiêu Điềm đưa Đường Chiến về.
Tiêu Chính nghe thế thì sắc mặt thay đổi, tức giận đập mạnh bàn, khiến quản gia sợ run người.
"Đuổi thằng nhóc đó ra ngoài, nó không đủ tư cách bước vào nhà họ Tiêu của tôi."
Tiêu Chính có khuôn mặt rất nghiêm nghị, không giận tự uy, nhưng khi nổi giận, khí thế mạnh mẽ sẽ tạo cảm giác rất ngột ngạt cho người khác.
Quản gia vội vàng chạy ra ngoài, tập hợp tất cả mọi người lại, tổng cộng có đến mười mấy người, ngoài những người làm việc vặt trong nhà họ Tiêu ra thì còn lại đều là vệ sĩ của Tiêu Chính.
Đường Chiến đã nghĩ đa dạng tình huống có thể xảy ra khi gặp Tiêu Chính, nhưng chỉ không dự liệu được vừa vào cửa chưa đầy năm phút thì đã bị một đám người vây quanh.
Anh ấy cười lạnh lùng, chợt nhận ra Tiêu lão gia thật sự coi anh ấy như rắn rết, khinh thường anh ấy từ tận đáy lòng, anh ấy đã bỏ qua mặt mũi để đến đây, mà Tiêu Chính ngay cả một lời khách sáo cũng không nói, đã trực tiếp dùng cách cứng nhất.
Anh ấy quay người muốn dẫn Tiêu Điềm đi, nhưng cánh tay bị Tiêu Điềm giữ chặt.
"Đừng đi, vì em mà nhịn một chút."
Đến cũng đã đến rồi, có thế nào cũng phải gặp mặt một lần.
Bố cô ấy không hiểu đạo tiếp khách, nhưng mẹ cô ấy sẽ không vô lễ như vậy.
Nhìn Tiêu Điềm căng thẳng bất an, Đường Chiến lại cảm thấy hơi mềm lòng.
Lúc này, Tiêu Chính từ trên lầu bước xuống, ông ấy gần năm mươi tuổi nhưng được chăm sóc rất không tồi, trông ông ấy rất trẻ, khí thế cũng rất mạnh, khuôn mặt u ám, thân hình lại còn cao lớn, trong vô hình đã tạo ra áp lực rất lớn cho người khác.
Đường Chiến nhíu mày, ánh mắt ghim chặt vào Tiêu Chính.
Đối phương dùng ánh mắt bề trên nhìn xuống kẻ dưới, vô cùng khinh miệt quan sát anh ấy.
"Nhà họ Tiêu của tôi là nơi con chó con mèo nào muốn đến là có thể đến sao?"
"Bố, bố nói chuyện tử tế đi."
Tiêu Điềm trở nên sốt ruột.
Tiêu Chính liếc cô một cái ánh mắt lạnh lùng, rồi
lại dời sang Đường Chiến, nhếch môi cười khinh bỉ: "Thằng nhóc này không biết mình nặng nhẹ bao nhiêu sao? Con gái cưng của tôi là thứ loại như cậu có thể thèm khát được?"
"Bố!"
Tiêu Điềm tức giận đỏ cả mắt, nói: "Bố đừng như vậy, anh ấy là bạn trai của con, bố tôn trọng anh ấy chút đi."
"Bạn trai? Ai đồng ý hả? Bố nói cho con biết, bố không đồng ý, mẹ con cũng sẽ không đồng ý."
"Con đã là người của anh ấy rồi, ngoài anh ấy, con không cần ai khác."
Tiêu Chính nổi cơn lôi đình, nói: "Con vớ vẩn!"
Bao nhiêu công tử có gia thế tốt không chọn, nhất quyết chọn một thằng nhóc khốn nạn bị nhà họ Đường đuổi ra ngoài.
"Anh ấy không còn như trước nữa, anh ấy có công ty riêng..."
"Con im đi!"
Tiêu Điềm còn chưa kịp nói hết lời, Tiêu Chính đã ra hiệu cho vệ sĩ đưa cô lên lầu.
Cô ấy nắm chặt cánh tay Đường Chiến không chịu buông, cơ thể bị mấy vệ sĩ kéo mạnh, cánh tay bị kéo đến đau.
Cô ấy đau đớn khóc lên, nói: "Bố không chấp nhận anh ấy, thì sau này con cũng sẽ không về cái nhà này nữa."
Tiêu Chính vốn đã bực bội vì Đường Chiến xuất hiện, nghe những lời đó xong không thể nhịn nổi, giận đến nỗi tóc dựng đứng.
Ông ấy nhanh chóng bước tới, giơ tay lên định đánh, nhưng cánh tay giơ lên đã bị Đường Chiến nắm gắt gao.
Hai người đối mặt, ánh mắt như muốn tóe ra tia lửa.
"Cậu không xứng với con gái cưng của tôi, nếu cậu biết điều thì tốt nhất rời đi ngay bây giờ, đừng ép tôi phải bảo vệ sĩ đuổi cậu ra ngoài."
Tiêu Chính rút mạnh cánh tay về, tiếc hận nhìn Tiêu Điềm đang khóc la, nói: "Còn con nữa, lập tức về phòng suy nghĩ lại cho bố."
"Con không muốn"
"Đưa con bé lên lầu!"
Ông ấy ra lệnh cho vệ sĩ, các vệ sĩ cưỡng ép kéo Tiêu Điềm và Đường Chiến ra.
"Mấy người đừng kéo tôi, cút ra."
Đường Chiến sốt ruột muốn tiến lên ngăn cản, nhưng bị mấy vệ sĩ chặn lại.
Tiêu Chính lùi một bước, tỏ ra nếu anh ấy dám làm loạn, tuyệt đối sẽ không khách sáo với anh áy.
Anh ấy cắn răng cố nhịn, nếu không phải vì Tiêu Chính là bố của Tiêu Điềm thì anh ấy đã sớm ra tay.
Anh ấy trơ mắt nhìn Tiêu Điềm bị vệ sĩ kéo lên lầu, vừa khóc vừa hét, làm lòng anh ấy cảm thấy đau nhói.
"Ngài Tiêu, tôi và Tiêu Điềm thật lòng yêu nhau..."
"Còn không cút?"
Tiêu Chính ngắt lời anh ấy, hoàn toàn không cho anh ấy cơ hội nói hết.
Anh ấy cuộn chặt nắm đấm, đánh ngã một vệ sĩ chắn trước mặt mình.
Để anh đi cũng được, nhưng phải để anh ta dẫn theo Tiêu Điềm.
Cùng lắm là lật mặt hẳn với Tiêu Chính mà thôi.
Anh ấy vừa ra tay, các vệ sĩ khác liền xông tới. Anh ấy và bọn họ xông vào đánh nhau, người hầu sợ hãi núp xa xa.
Tiêu Điềm bị nhốt trong phòng, hai tay cố sức đập vào cửa.
"Thả con ra."
Cô ấy đã nghe thấy tiếng đánh nhau dưới lầu, biết Đường Chiến đã động tay với người của bố cô ấy. Cô ấy rất lo lắng, lo lắng đến mức nước mắt chảy không dứt.

Nhận xét
Đăng nhận xét