[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 286 "Vì cô ấy, anh ta sẵn sàng làm tất cả mọi thứ"

Cô ấy thật sự không ngờ bố mình lại không nể mặt như vậy, nếu biết kết quả sẽ như thế này thì cô ấy sẽ không đưa Đường Chiến về, thà rằng không về còn hơn.

"Thả tôi ra!"

Cô ấy dùng hết sức đâm mạnh vào cánh cửa, điên cuồng như kẻ mất trí, toàn thân rã rời, va đập đến mức một bên vai đau nhức ê ẩm.

Một lúc sau, tiếng đánh nhau dưới lầu lắng xuống.

Cô ấy dừng lại, im lặng lắng nghe, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân, dường như đang đi về phía phòng cô ấy.

Tưởng là Đường Chiến, cô ấy lau nước mắt, đập mạnh vài cái lên cửa.

"Đường Chiến, là anh phải không?"

Tiếng bước chân nhanh chóng dừng trước cửa phòng cô ấy, tiếp theo là tiếng chìa khóa mở cửa.

Cô ấy mong chờ khoảnh khắc cửa mở ra, người xuất hiện trước mắt cô ấy là Đường Chiến, nhưng khiến cô ấy thất vọng rồi.

Người mở cửa là mẹ cô ấy, Uông Hà.

"Nó đã bị đuổi đi rồi."

Uông Hà bước vào cửa là kéo tay cô ấy, lôi cô ấy đến bên giường, khuyên nhủ đủ điều: "Bố con không thích Đường Chiến, cậu bé đó có tiếng không tốt, lại bị nhà họ Đường đuổi ra, ông ấy sẽ không đồng ý cho hai đứa qua lại đâu, con hãy quên nó đi."

"Anh ấy thế nào rồi? Có bị thương không?"

Uông Hà lắc đầu, nói: "Cậu bé đó đánh nhau rất cừ, không bị thương gì cả."

"Anh ấy đi chưa?"

"Còn ở bên ngoài."

Tiêu Điềm bất chấp tất cả, hất tay Uông Hà ra, đứng dậy chạy ra ngoài cửa phòng.

Nhưng vừa chạy ra đã bị hai vệ sĩ chặn lại.

"Cô Tiêu, ngài Tiêu có lệnh, không cho phép cô rời khỏi cửa phòng nửa bước."

Cô ấy tức run cả người, căm hận đẩy mạnh những người chặn đường mình.

"Mấy người tránh ra, để tôi đi."

Hai vệ sĩ chia ra trái phải nắm cánh tay cô ấy, lại lôi cô ấy trở về phòng.

Cửa bị khóa từ bên ngoài, cô ấy nhào tới xoay nắm cửa, nhưng cửa lại lần nữa bị khóa.

"Mẹ, mẹ thả con đi được không?"

Cô ấy quay đầu nhìn Uông Hà, nước mắt không kìm được rơi xuống.

Trong lòng Uông Hà không nỡ, nhưng bà ấy không thể trái lệnh Tiêu Chính.

"Lần này mẹ không giúp được con."

Bà ấy cũng không dám giúp, nếu bà ấy thả Tiêu Điềm đi ra ngoài, chỉ sẽ chọc Tiêu Chính nổi trận lôi đình.

"Con ở trong phòng bình tĩnh lại đi, vài ngày nữa gặp mặt đại thiếu gia nhà họ Văn, Văn Trí rất thích con, con biết mà."

Nghe đến tên Văn Trí, mặt Tiêu Điềm trắng bệch, sức lực toàn thân như bị rút hết, cô ấy ngồi phịch xuống đất, nước mắt lặng lẽ chảy dài.

Uông Hà vội vàng đi tới đỡ cô ấy, nói: "Nghĩ thoáng chút đi, về mặt gia thế hay diện mạo, Văn Trí không hề thua kém Đường Chiến chút nào, anh ta là con trai trưởng nhà họ Văn, sớm muộn gì cũng sẽ tiếp quản sự nghiệp gia đình, con theo anh ta sẽ không chịu thiệt thòi."

Tiêu Điềm lắc đầu mạnh.

Cô ấy không muốn gả vào nhà họ Văn, tên Văn Trí đó không phải người tốt, thường ngày tỏ ra là một công tử lịch lãm, sau lưng thì ăn chơi trác táng, phụ nữ anh ta từng chơi không tới năm mươi thì cũng cả trăm.

Đời sống cá nhân hỗn loạn như vậy, cô ấy thấy bẩn.

"Mẹ, con cầu xin mẹ đấy, mẹ thả con đi đi"

Uông Hà thở dài một tiếng, đỡ cô ấy đến bên giường, ấn bờ vai của cô ấy, nói: "Con biết rõ tính tình của bố con mà."

"Cả đời mẹ chỉ biết nghe lời bố, đến bao giờ mới dám ngẩng đầu lên một lần?"

Lời cô ấy nói khiến Uông Hà đỏ mắt.

Bà ấy không khuyên cô ấy nữa, vừa lau nước mắt vừa đi đến cửa, gõ cửa, nói một câu mở cửa, vệ sĩ liền cho bà ấy ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Tiêu Điểm.

Cô ấy chạy ra ban công, nhìn xuống dưới, thấy xe của Đường Chiến vẫn đậu trong sân thì hét lớn một tiếng: "Đường Chiến."

Không lâu sau cô ấy thấy Đường Chiến bước ra từ trong xe, anh ấy đứng bên xe, ngẩng đầu nhìn cô.

Cô ấy không nghĩ ngợi gì lập tức trèo lên lan can, động tác này khiến trán Đường Chiến toát mồ hôi lạnh.

"Em đừng manh động."

Tiêu Điềm như không nghe thấy lời anh ấy, kiên quyết trèo ra phía ngoài lan can.

Phòng cô ấy ở tầng hai, bên dưới là một bãi cỏ, nếu Đường Chiến ở bên dưới đỡ được cô ấy, có lẽ sẽ không bị thương.

"Anh đỡ em."

Cô ấy cắn răng, chuẩn bị nhảy xuống, nhưng cánh tay đột nhiên bị một bàn tay thô ráp nắm chặt.

Quay đầu lại, cô ấy phát hiện người nắm tay mình là Tiêu Chính thì tức giận vô cùng.

"Bố, bố thả con ra."

"Con điên rồi sao?"

"Để con đi."

"Vớ vẩn."

Hai vệ sĩ đi tới, cưỡng ép kéo cô ấy trở lại phòng.

Đường Chiến không thấy bóng dáng Tiêu Điềm trên ban công nữa thì rất sốt ruột, nhưng ngẫm lại cô ấy sẽ không nhảy từ tầng hai xuống nữa thì lại thở phào nhẹ nhõm.

Anh ấy sợ cô ấy ngã bị thương.

Anh ấy không biết Tiêu Điềm đã bị chuyển đến một phòng khác, cửa sổ của căn phòng này được lắp rào chắn an toàn, một khi khóa cửa thì cô ấy không thể thoát ra.

Anh ấy vẫn ngốc nghếch đứng canh dưới ban công đó suốt cả đêm.

Sáng hôm sau, anh ấy vẫn bị người của Tiêu Chính đánh đuổi ra khỏi sân nhà họ Tiêu.

Anh ấy ngồi trong xe, cuộn nắm đấm đập liên tiếp vào vô lăng.

Tiêu Chính chê bai anh ấy, chẳng qua là vì anh ấy bị nhà họ Đường đuổi ra, không có thân phận địa vị mà thôi.

Cùng lắm thì anh ấy sẽ vì Tiêu Điềm mà cúi đầu một lần, về nhà nhận lỗi với bố mẹ.

Vì cô ấy, anh ta sẵn sàng làm tất cả mọi thứ.

Anh ấy ngẩng đầu nhìn vào gương chiếu hậu, phát hiện khóe miệng mình có một vết bầm xanh, vẻ mặt anh ấy sa sầm xuống, thầm nghĩ anh ấy không thể về nhà họ Đường với dáng vẻ này được.

Bố mẹ xưa giờ luôn rất ghét anh ấy đánh nhau, hồi đó vì không quản lý được anh ấy nên mới gửi anh ấy ra nước ngoài để mặc anh ấy tự sinh tự diệt, nếu về nhà với dáng vẻ này, bọn họ nhất định sẽ nghĩ anh ấy lại gây chuyện.

Anh ấy trầm tư rất lâu, cuối cùng quyết định lái xe đến chỗ ở của Đường Tiêu.

Từ khi tay Đường Tiêu bị Phó Thịnh Niên hủy hoại, rời khỏi giới giải trí, hai người đã lâu rồi không gặp. Không phải anh ấy không muốn gặp, mà là Đường Tiêu không chịu gặp anh ấy.

Anh ấy không biết Đường Tiêu bây giờ thế nào, cho đến khi anh ấy nhấn chuông cửa, có một di giúp việc ra mở cửa. Anh ấy nhìn thấy Đường Tiêu, mới biết giờ đây Đường Tiêu đã thành một con ma nghiện rượu.

Trong phòng khách nơi nơi đều là chai rượu rỗng, bừa bộn không chịu nổi, trong gạt tàn đầy ứ đầu thuốc lá.

Đường Tiêu nằm trên thảm, tay cầm một chai rượu, tóc tai bù xù, râu không biết bao lâu chưa cạo, trông rất chán chường.

Dì giúp việc vừa dọn dẹp vừa nói: "Đại thiếu gia còn đang ngủ, đừng làm phiền anh ta, anh ta sẽ cáu giận."

"Anh ta như vậy bao lâu rồi?"

"Từ khi xuất viện đã như vậy"

Trước đây dì giúp việc đến đây chỉ cần nấu ăn, tiện tay dọn dẹp chút vệ sinh là được, vì Đường Tiêu rất thích sạch sẽ, bây giờ khi đến đây bà ấy phải dọn dẹp đống lộn xộn mà Đường Tiêu gây ra trước.

"Đừng làm việc nữa."

Anh ấy đuổi gì giúp việc đi, tiến lại trước mặt Đường Tiêu, giơ tay vỗ nhẹ vào má Đường Tiêu.

Người đàn ông tỉnh dậy, đôi mắt mơ màng, nhìn chằm chằm anh ấy một lúc lâu ý thức mới tỉnh táo lại.

"Em đến làm gì?"

Đường Tiêu bò dậy, nằm trên ghế sofa, tỏ thái độ không muốn tiếp chuyện với anh ấy.

"Anh không về Tập đoàn Đường thị làm việc, ngày nào cũng uống rượu à?"

"Anh trở thành thế này chẳng phải em nên vui sao?"

"Bố mẹ biết anh như vậy không?"

"Không biết, bọn họ tưởng anh đang ở nước ngoài xã hơi."

"Dạo này bọn họ đang bận gì?"

Đường Tiêu cười khẩy, nói: "Em sao vậy? Sao đột nhiên quan tâm đến bố

mẹ thế?"

"Em muốn dành thời gian về nhà thăm bố mẹ, nếu anh có thể cùng em về..."

"Em là không có mặt mũi nào về, muốn anh đi cùng, sau đó giúp em nói tốt trước mặt bố mẹ phải không? Ngại quá, anh không rảnh vậy." Đường Tiêu ngắt lời anh ấy, xoa xoa mái tóc rối như tổ quạ, từ từ đứng dậy, loạng choạng đi về phía tủ rượu.

Đường Tiêu lấy bừa một chai rượu, mở ra, trực tiếp đưa miệng chai lên uống.

Đường Chiến không nhìn nổi nữa, nhanh chóng bước tới giật chai rượu khỏi tay anh ta.


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"