[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 287 "Hôn một cái rồi đi"
"Làm gì vậy?"
Anh ta bực tức giật lại chai rượu, nhưng chưa kịp uống thì lại bị Đường Chiến giật mất.
Mặt anh ta lập tức tối sầm, nổi giận mắng chửi: "Em nghĩ em là ai?"
"Đừng uống nữa."
"Cần em quan tâm? Em là gì của tôi?"
"Em là em trai anh."
"Em trai tôi? Tôi không có em trai, lúc em trai tôi đứng nhìn tôi bị người ta hủy hoại đôi tay tôi một cách thờ ơ, thì tôi đã không còn quan hệ gì với nó nữa rồi."
Đường Chiến cảm thấy tim như bị kim châm, "Anh đã làm chuyện đó với Giản Dao, Phó Thịnh Niên sao có thể tha cho anh?"
"Giờ cậu là cái đuôi chó của Phó Thịnh Niên rồi à?""Anh nói linh tinh cái gì vậy."
Anh ấy tức không thể nhịn được, đặt mạnh chai rượu lên cái tủ bên cạnh.
Đường Tiêu thấy vậy bèn đưa tay lấy lại, nhưng bị anh ấy ngăn cản.
"Cút đi, ở đây không chào đón em."
Sau khi đẩy anh ấy ra, Đường Tiêu cầm chai rượu, ngửa đầu uống ừng ực.
"Đừng tự hành hạ bản thân như vậy."
Lời của Đường Chiến làm Đường Tiêu bị kích động.
Anh ta liếc nhìn Đường Chiến, đột nhiên dừng lại, ném mạnh chai rượu xuống đất.
Một tiếng "Choang" giòn tan vang lên.
Chai rượu vỡ tung dưới chân hai người.
"Em thích Giản Dao như vậy, lại còn là cái đuôi chó của Phó Thịnh Niên, cần gì thì đi tìm bọn họ giúp đỡ, tôi không giúp được gì cho em, tôi cho em một phút để biến khuất mắt tôi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo."
Đường Tiêu ra lệnh đuổi khách, quay người đi vào phòng, không thèm để ý đến anh ấy nữa.
Anh ấy đứng đó một lúc rồi bỏ đi trong cơn giận dữ.
Anh ấy không về nhà, ngôi nhà đó không có Tiêu Điềm, lạnh lẽo lắm, anh ấy không muốn về đối mặt với một ngôi nhà lớn trống trải.
Anh ấy lái xe đến bệnh viện.
Khi vào phòng bệnh, Giản Dao đang đút cháo cho Phó Thịnh Niên.
Thấy anh ấy đến, trên khóe miệng có vết bầm tím, Giản Dao lập tức trở nên hơi căng thẳng, hỏi: "Anh đánh nhau với ai à?"
"Ừ."
Giản Dao đặt bát cháo xuống, ngạc nhiên nhìn anh ấy, hỏi: "Đánh nhau với ai thế?"
"Vệ sĩ của Tiêu Chính."
"Anh với Tiêu Chính gặp nhau rồi?"
"Đúng, Tiêu Điềm bị ông ấy bắt nhốt rồi, ông ấy không cho tôi gặp cô ấy."
Tính cách của Tiêu Điềm anh ấy biết, vừa cứng
cỏi vừa quyết liệt, bị nhốt lại có lẽ sẽ tuyệt thực chống đối đến cùng, anh ấy lo lắng cô ấy không chịu ăn uống, lo lắng cô ấy bị ép đến mức làm chuyện hại bản thân.
Phó Thịnh Niên và Giản Dao có chút giao tình với Tiêu Chính, anh ấy muốn nhờ bọn họ đến đó một chuyến, xem Tiêu Điềm hiện giờ có ổn không, nhưng cả hai đều đang nằm viện, bị thương khá nặng, anh ấy không mở miệng nhờ được.
Anh ấy không nói rõ, nhưng Giản Dao đã hiểu.
Tiêu Chính không hài lòng về anh ấy, luôn coi thường anh ấy, giờ đây đã biết mối quan hệ giữa anh ấy và Tiêu Điềm, việc cấm cản hai người gặp nhau là việc đã nằm trong dự liệu.
"Anh đừng lo, lát nữa tôi sẽ đi thăm Tiêu Điềm, ít nhiều gì ngài Tiêu cũng sẽ khách sáo với tôi một chút."
Giản Dao an ủi anh ấy.
Anh ấy rất bất ngờ, đồng thời cũng hơi bất an, nói: "Nhưng trên người cô có vết thương..."
"Không đáng ngại."
Nếu không phải bây giờ Phó Thịnh Niên mất trí nhớ, quên hết mọi thứ thì cô đã muốn đề cập việc Tập đoàn Phó Thị thu mua Sao Mai rồi.
Công ty quản lý mà cô và Đường Chiến cùng điều hành quả thực cần một chỗ dựa vững chắc. Nếu có Tập đoàn Phó thị che chắn, Tiêu Chính ắt phải nhìn Đường Chiến bằng ánh mắt khác. Tất nhiên, nếu Đường Chiến có thể trở lại Đường gia, Tiêu Chính sẽ càng phải nhìn anh ấy bằng con mắt khác.
"Dành thời gian về nhà thăm bố mẹ một chuyến đi."
Đường Chiến gật đầu, hiểu dụng ý trong lời nói của cô.
"Anh ăn cơm chưa?"
"Chưa."
"Ở đây còn một bát cháo, cùng ăn đi."
Nhờ có những lời của Giản Dao mà tâm trạng căng thẳng của Đường Chiến trở nên nhẹ nhàng hơn. Anh ấy tiến lên, nhận bát cháo cô đưa và bắt đầu ăn.
Phó Thịnh Niên im lặng nhìn anh ấy, trước đây đã gặp mặt rồi, vì biết anh ấy là đối tác của Giản Dao nên Phó Thịnh Niên đối xử với anh ấy khá tốt.
Biết Giản Dao sắp ra ngoài vì chuyện của anh ấy, Phó Thịnh Niên tỏ ra hơi lo lắng.
Chỉ thấy Phó Thịnh Niên nắm lấy một góc tay áo của Giản Dao, nói: "Có cần anh đi cùng em không?"
Giản Dao rất ngạc nhiên, nhưng trong lòng thì cảm thấy ấm áp.
Cô cười nói: "Không cần, anh ngoan ngoãn đợi em về nhé."
"Anh không yên tâm để em đi một mình."
"Em sẽ dẫn theo vệ sĩ."
Cô đi gặp Tiêu Điềm, chứ đâu phải đi gặp mãnh hổ gấu dữ gì.
Hơn nữa, chưa chắc cô sẽ gặp được Tiêu Chính, Tiêu Chính bận rộn công việc, không thể ở nhà 24/24 để canh chừng Tiêu Điềm được.
Thấy Phó Thịnh Niên nhíu mày, vẫn có vẻ không yên tâm, cô bèn vươn tay xoa đầu anh, nói: "Nghe lời, em sẽ về nhanh thôi."
"Một tiếng có kịp không?"
"Kịp."
"Vậy anh cho em một tiếng, nếu em không về đúng giờ, anh sẽ đích thân đi đón em."
Cảnh tượng này khiến Đường Chiến ngỡ ngàng.
Phó Thịnh Niên từng bá đạo không ai sánh bằng ngày xưa, giờ lại dịu dàng như thế, lại còn rất nghe lời Giản Dao.
Sau bữa ăn, anh ấy hơi buồn ngủ, quyết định nằm xuống giường bên cạnh để ngủ một lát.
Giản Dao luôn ngủ bên cạnh Phó Thịnh Niên, giường này phần lớn thời gian là để trống.
Thấy anh ấy nhắm mắt ngủ, Giản Dao hạ giọng xuống thấp, cô nhìn Phó Thịnh Niên uống thuốc, dỗ Phó Thịnh Niên nằm xuống, rồi cầm quần áo đi vào nhà vệ sinh thay đồ.
Phó Thịnh Niên đợi cô thay đồ xong ra ngoài, không quên nhắc nhở: "Một tiếng nhé."
Cô cười gật đầu, nói: "Em sẽ về đúng giờ."
"Lại đây hôn một cái rồi đi."
Giản Dao ngẩn người đứng ở cửa phòng vệ sinh, đang chưa kịp phản ứng thì Phó Thịnh Niên đã không chờ được mà xuống giường, bước nhanh tới trước mặt cô.
Ngón tay anh nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô.
"Một tiếng."
Anh nhắc lại.
Cô ừ một tiếng, đỡ anh trở lại giường, nói: "Em đi đây."
"Đi đi."
Ra khỏi phòng bệnh, cô gọi hai người Tả Nhất và Kiều Thắng Nam đi theo mình.
Sau khi lái xe đến nhà họ Tiêu, Tả Nhất đỡ cô từ ghế sau xuống xe.
Cô trốn bệnh viện đi ra ngoài, không thể ở bên ngoài quá lâu. Mục đích cô đến chỉ để thăm Tiêu Điềm, xác định mọi phương diện của Tiêu Điềm đều ổn sẽ quay về, ít nhất là phải mang tin tốt về cho Đường Chiến, để Đường Chiến khỏi lo lắng.
Kiều Thắng Nam chạy đi bấm chuông, Tả Nhất dìu cô bước chậm theo sau.
Người mở cửa là một người giúp việc, người giúp việc thấy ba người thì hơi sững sờ, hỏi: "Các vị tìm ai?"
"Tiêu Điềm có ở nhà không?" Giản Dao hỏi.
"Có, nhưng hiện giờ tiểu thư không tiện gặp khách."
"Ngài Tiêu có ở nhà không?"
"Ngài ấy không có ở nhà."
"Tiêu phu nhân có ở nhà không?"
"Có."
"Tôi đến gặp Tiêu phu nhân."
Giản Dao từng có duyên gặp Uông Hà một lần trong một buổi tiệc tối.
"Xin mời vào."
Người giúp việc mời bọn họ vào nhà, bưng trà và trái cây ra mời khách.
Vài phút sau Uông Hà mới từ trên lầu đi xuống. Nhìn thấy cô, Uông Hà tươi cười rạng rỡ, kéo cô ngồi xuống sofa, vừa mở lời là chúc mừng cô vừa đoạt giải Nữ diễn viên xuất sắc nhất.
Cô cảm ơn sau đó đi thẳng vào vấn đề: "Tiêu phu nhân, tôi đến để gặp Tiêu Điềm, nghe nói cô ấy bị nhốt rồi."
Sắc mặt Uông Hà thay đổi, nụ cười trở nên hơi gượng gạo, hỏi: "Là Đường Chiến nói với cô à?"
"Tôi có thể gặp Tiêu Điềm không?"
"Có lẽ không tiện lắm, đứa trẻ đó bực tức cả đêm, giờ không chịu ăn không chịu uống, tâm trạng rất không ổn định."
"Vừa hay, tôi sẽ giúp phu nhân khuyên nhủ cô áy."
Uông Hà hơi bất ngờ, bà ấy cứ tưởng Giản Dao đến làm thuyết khách cho Đường Chiến. Sau khi suy nghĩ một lúc, bà ấy nói: "Vậy cô cố gắng khuyên nhủ con bé nhé, bảo con bé chia tay Đường Chiến đi, bố con bé sẽ không đồng ý cho hai đứa trẻ ở bên nhau đâu."

Nhận xét
Đăng nhận xét