[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 288 "Lấy cái chết để ép buộc"
Giản Dao ngoài miệng thì đồng ý, nhưng trong lòng lại nghĩ ngược lại.
Cô ủng hộ Tiêu Điềm và Đường Chiến, hai người thích nhau thì nên ở bên nhau, cô là bạn của hai người, đương nhiên đứng về phía họ.
Uông Hà dẫn cô đến trước cửa một phòng khách trên tầng hai, dùng chìa khóa mở cửa.
Bên trong ánh sáng rất lờ mờ, rèm cửa kéo kín mít, đồ đạc bị đập ném vung vãi khắp nơi, rất lộn xộn.
Không thấy bóng người trong phòng, dưới đáy khe cửa nhà vệ sinh chiếu ra một chút ánh sáng, có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng nước, chắc Tiêu Điềm đang ở trong nhà vệ sinh.
Cô bước rón rén vào phòng, cửa sau lưng nhanh chóng bị Uông Hà đóng lại, theo sau đó là tiếng khóa cửa, cô đưa tay sờ lên tường, bật sáng đèn phòng khách.
Căn phòng sáng lên, cô tiến gần nhà vệ sinh, giơ tay gõ cửa, nhưng không nghe thấy hồi đáp.
Cô nắm tay nắm cửa, xoay nhẹ, nói: "Tiêu Điềm, tôi vào đây."
Vẫn không có ai trả lời.
Không hiểu sao lòng cô dâng lên nỗi bất an, không nghĩ nhiều nữa, cô đẩy mạnh cửa, đập vào mắt là một vùng màu đỏ máu.
Gương trong nhà vệ sinh bị đập vỡ, nền nhà có chút nước, Tiêu Điềm đã mất ý thức, nằm trên đống mảnh vỡ và nước, cổ tay phải bị cắt một đường, máu tươi vẫn đang chảy ra.
Cô hoảng hốt, nhanh chóng lấy một chiếc khăn sạch quấn chặt cổ tay đang chảy máu của Tiêu Điềm, hét với bên ngoài: "Có ai không mau đến đây!"
Uông Hà từ bên ngoài lao vào, nhìn thấy tình trạng của Tiêu Điềm thì mặt tái mét, tay che miệng không thốt nên lời.
"Gọi xe cấp cứu."
Uông Hà bị cảnh tượng này làm cho sợ mất mật, tay run rẩy lấy điện thoại ở trong túi ra, gọi điện thông báo bác sĩ gia đình đến nhà.
Giản Dao mở to mắt, không thể tin được Tiêu Điềm đã như thế này mà Uông Hà vẫn không chịu đưa Tiêu Điềm đến bệnh viện.
Kết thúc cuộc gọi, Uông Hà chạy ra ngoài, gọi quản gia vào, bảo quản gia bể Tiêu Điềm lên giường trong phòng, tiếp đó sắp xếp người giúp việc vào dọn dẹp mớ hỗn độn đầy rẫy trong phòng.
Bà ấy vẫn xem như bình tĩnh mà tìm quần áo sạch sẽ, và thay quần áo ướt nước dính máu trên người Tiêu Điềm.
"Tại sao không đưa đến bệnh viện?"
Giản Dao không hiểu nhìn bà ấy.
"Bố cô ấy đã nói, không cho cô ấy ra khỏi nhà nửa bước."
"Mạng sống con người là trên hết, sao có thể...
"Nhà này không ai có thể trái lệnh của Tiêu Chính."
Giản Dao bị nghẹn lời, không nói được gì.
Cô ngơ ngác đứng một bên, nhìn người giúp việc dọn dẹp nhà vệ sinh sạch sẽ rồi rời đi, ánh mắt chuyển sang nhìn Tiêu Điềm đang nằm trên giường.
Cô ấy vẫn bất tỉnh, tóc ướt, mặt tái trắng không có tí huyết sắc, trông thật chật vật, lát nữa đi về cô cũng không biết phải ăn nói thế nào với Đường Chiến.
Cô không ngờ Tiêu Điềm tính tình lại mãnh liệt đến vậy, chỉ bị giam một đêm đã tự cắt cổ tay, lấy cái chết để ép buộc.
Nếu Đường Chiến biết hành vi cực đoan của Tiêu Điềm, chắc chắn sẽ không chịu nổi.
Trong lúc đợi bác sĩ gia đình đến xử lý vết thương cho Tiêu Điềm, cô đi ra ngoài, đứng ở hành lang bấm gọi số của Đường Chiến, đường dây đã kết nối nhưng đối phương chưa nghe máy, bỗng dưng điện thoại của cô đã bị người ta giật mất.
"Cô đang gọi cho ai?" Uông Hà cúi đầu nhìn màn hình điện thoại của cô, phát hiện cuộc gọi này là gọi cho Đường Chiến thì lập tức cúp máy, sắc mặt thay đổi hẳn, nói: "Tại sao cô gọi cho Đường Chiến? Cô thay cậu ấy đến đây à?"
"Tiêu phu nhân..."
"Cô đừng giải thích, chuyện nhà họ Tiêu chưa đến lượt cô can dự, mời cô rời đi."
"Phu nhân cũng thấy Tiêu Điềm thế nào rồi, cô ấy là con gái của phu nhân, phu nhân nhẫn tâm..."
"Cô Giản, mời cô đi."
Uông Hà đỏ mắt cắt ngang lời cô.
Cô vừa giận vừa lo lắng: "Phu nhân nhất quyết phải bức tử Tiêu Điềm sao?"
"Con bé sẽ không sao."
Uông Hà trả điện thoại cho cô, ra hiệu cho vệ sĩ tiễn cô ra ngoài.
Cô xua tay, nói: "Không cần tiễn, tôi tự đi."
Bệnh viện Trung tâm, phòng bệnh đôi.
Đường Chiến rất mệt nhưng không ngủ được.
Anh ấy mở mắt nhìn Phó Thịnh Niên đang nằm giường đối diện, phát hiện Phó Thịnh Niên cứ cách vài giây lại cầm điện thoại xem giờ, dáng vẻ bồn chồn không yên khiến anh ấy không khỏi muốn cười.
"Anh Phó."
Phó Thịnh Niên quay đầu nhìn anh ấy, nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì?"
"Giản Dao đi được bao lâu rồi?"
"Còn mười lăm phút nữa là tròn một tiếng."
"Cô ấy đi lâu vậy sao?"
Đường Chiến có hơi ngạc nhiên, vừa định nói chuyện thì điện thoại đột nhiên reo lên, là Giản Dao gọi đến, anh ấy đang chuẩn bị nghe máy thì đối phương đột ngột cúp máy.
Anh ấy do dự một lát, gọi lại số của Giản Dao, chuông reo rất lâu, Giản Dao mới nghe máy.
"Đã gặp Tiêu Điềm chưa?"
Giản Dao buồn buồn ừ một tiếng, nói: "Cô ấy..."
"Cô ấy thế nào rồi? Có ăn uống đầy đủ không?" "Cô ấy đã tự cắt cổ tay."
Đường Chiến bật dậy, hỏi lại: "Cái gì?"
"Tiêu phu nhân đã gọi bác sĩ đến, tôi vừa bị đuổi ra ngoài, đang chuẩn bị về bệnh viện, gặp mặt rồi nói sau."
Đường Chiến hoảng hốt, không thể ngồi yên được nữa, anh ấy đi qua đi lại trong phòng bệnh, làm Phó Thịnh Niên nhìn đến chóng mặt.
"Anh có thể ngồi xuống không?"
Vẻ mặt Đường Chiến sa sầm đi đến cửa phòng bệnh, nhìn ra ngoài một cái, vẫn chưa thấy bóng dáng Giản Dao.
Lúc này Giản Dao vừa bước xuống xe, đang đi về hướng khu điều trị nội trú dưới sự hộ tống của Tả Nhất và Kiều Thắng Nam.
Một bóng người đột nhiên lao tới, đâm vào người cô.
Cô hoàn toàn không chú ý có người đến gần, may mà Tả Nhất và Kiều Thắng Nam phản ứng khá nhanh, kịp thời ngăn được người đang lao đến.
"Sao cô không chết đi!"
Cô nghe thấy tiếng hét điên cuồng, hoảng hốt quay đầu lại, phát hiện người bị cản lại là La Tây. "Anh nói gì cơ?"
"Cô bị bắt cóc liên quan gì đến Thi Thi, cô ấy đã không nhớ cô nữa, cô vu khống cô ấy bắt cóc cô là có mưu đồ gì?" La Tây nghiến răng nghiến lợi.
Anh ta tốn rất nhiều sức mới bảo lãnh được Giản Thi ra ngoài, bây giờ Giản Thi đang ở bệnh viện, vốn dĩ anh ta đến để thăm Giản Thi, nhưng không ngờ vừa đỗ xe xong đã thấy Giản Dao.
Vừa nghĩ đến vết thương của Giản Thi chưa lành, tay đã bị đánh gãy, bây giờ lại bị sang chấn quá độ mà không nuốt nổi cơm, cả người gầy đi trông thấy, anh ta liền hận không thể bóp chết tươi Giản Dao.
"Người bắt cóc cô là Ngô Tuấn, đừng hất nước bẩn lên người Thi Thi, cô ấy đã chịu nhiều đau khổ rồi."
Nghe La Tây biện hộ cho Giản Thi, Giản Dao không nhịn được cười khẩy, nói: "Anh cho là Ngô Tuấn nghe lệnh của ai mà bắt cóc tôi?"
"Dù sao cũng không phải Thi Thi!"
"Cô ta không bị mất trí nhớ, cô ta chỉ giả vờ thôi, đợi Ngô Tuấn bị bắt thì cháy nhà sẽ lòi mặt chuột, đến lúc đó đừng trách tôi không nhắc nhở anh."
"Cô bảo Phó Thịnh Niên sai người đánh gãy tay cô ấy, trên đời này không có ai độc ác hơn cô!"
Sắc mặt Giản Dao lạnh đi vài phần, nói: "Tay cô ta bị gãy?"
"Sau này có khả năng cô ấy không thể vẽ tranh được nữa, tất cả đều là do cô gây ra."
"Vậy thì cô ta thật sự đáng đời, gặp báo ứng rồi!"
"Cô..."
La Tây tức giận hét lên, nhưng bị Tả Nhất và Kiều Thắng Nam khống chế nên anh ta không thể đến gần Giản Dao.
"Anh đã bảo lãnh cô ta ra ngoài rồi?"
"Cô ấy không có tội, đương nhiên tôi phải bảo lãnh cô ấy!"
"Thật là tiếp tay cho kẻ ác."
"Rõ ràng là Phó Thịnh Niên tiếp tay cho kẻ ác mới đúng. Nếu không vì cô, anh ta sẽ sai người đánh gãy tay của Thi Thi sao? Đều do cô xúi giục!"
"Tôi không xúi giục Phó Thịnh Niên làm bất cứ điều gì, còn nữa, không có chứng cứ thì đừng nói bậy."
Nói xong, Giản Dao quay người muốn đi, nhưng lại không nuốt trôi cục tức này, thế là quay lại giơ tay tát mạnh vào mặt La Tây.

Nhận xét
Đăng nhận xét