[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 289 "Đồ ngu"
La Tây bị đánh lệch mặt sang một bên, nửa khuôn mặt tê dại, anh ta cười khẩy.
"Đánh sập Truyền thông Diệu Nhật, đưa bà Mạnh vào bệnh viện tâm thần vẫn chưa đủ, lại còn tính kế Thi Thi, không ép chết cô ấy thì cô không bỏ cuộc đúng không?"
Giản Dao tức giận đến run rẩy cả vai, nói: "La Tây, anh thật ngu ngục đến cực điểm, mẹ con bọn họ đang lợi dụng anh đấy, đến khi nào anh mới tỉnh ngộ?"
"Tôi yêu Thi Thi, tôi cam nguyện làm bất cứ điều gì vì cô ấy, kể cả cô ấy có lợi dụng tôi thì tôi cũng cam tâm tình nguyện."
"Đồ ngu!"
Cô không muốn phí lời với La Tây nữa, vội vàng trở về phòng bệnh gặp Phó Thịnh Niên. Cô đã ra ngoài quá lâu, đã hơn một tiếng rồi, cô sợ Phó Thịnh Niên lo lắng. Hơn nữa Đường Chiến đã nhận được cuộc gọi của cô, biết Tiêu Điềm đã cắt cổ tay, giờ chắc chắn rất sốt ruột.
Cô bỏ lại La Tây, tiến vào khu điều trị nội trú, Tả Nhất đuổi theo cô vào thang máy, để một mình Kiều Thắng Nam giữ chân La Tây.
"Tả Nhất, anh đi nghe ngóng xem Giản Thi đang ở phòng bệnh nào."
Cô dặn dò một tiếng, vừa ra khỏi thang máy đã đi về phía phòng bệnh đôi.
Đường Chiến đã trông mòn con mắt, thấy cô từ trong thang máy bước ra liền nhanh chóng chạy ra khỏi phòng bệnh đón cô.
"Tiêu Điềm hiện tại thế nào? Cô ấy có ổn không? Có chuyện gì không?"
"Cô ấy chắc là không sao đâu."
"Sao cô ấy lại dại thế, cô có nói chuyện được với cô ấy không?"
Giản Dao bất lực lắc đầu, nói: "Cô ấy không tỉnh táo, không nói được lời nào, Tiêu phu nhân thấy tôi gọi điện cho anh đã đuổi tôi ra ngoài, nếu tôi lại muốn đi gặp Tiêu Điềm có lẽ không dễ dàng nữa."
Đường Chiến cuộn chặt tay, sắc mặt khó coi vô cùng.
"Anh đừng nóng ruột, chúng ta có thể nghĩ cách khác."
Cô lôi Đường Chiến vào phòng bệnh, thấy Phó Thịnh Niên ngồi trung thực trên giường thì đi tới, chưa kịp mở miệng nói gì thì anh đã cầm điện thoại lên, chỉ vào thời gian trên đó nói: "Một giờ mười phút."
“...”
Nếu không phải La Tây đột nhiên xuất hiện gây rối thì cô đã có thể về đúng giờ.
Cô đưa tay xoa đầu Phó Thịnh Niên, nói: "Chỉ là mười phút thôi, em đã về rồi kia mà."
Phó Thịnh Niên mặt mày ủ rũ, vẻ mặt cực kỳ khó chịu. Lý do anh không yên tâm là bởi vì Giản Dao từng bị bắt cóc. Dù anh chẳng nhớ gì về chuyện đó, nhưng sau sự cố lớn như vậy, mỗi lần Giản Dao ra ngoài, anh đều không khỏi thấp thỏm lo âu.
"Anh không cho phép em ra ngoài nữa, em phải ở đây cho đến khi xuất viện cho anh." Giọng điệu của anh không cho phép thương lượng, cực kỳ bá đạo.
Giản Dao chớp mắt cười nói: "Anh lo cho em đến vậy sao?"
"Lỡ em lại bị bắt cóc thì sao?"
Trong lòng cô bỗng thấy ấm áp, cô ôm chặt Phó Thịnh Niên nói: "Sẽ không đâu."
Bây giờ Ngô Tuấn đang chạy trốn, có lẽ đã ra khỏi Thành phố A rồi, Mạnh Mỹ Trúc trong bệnh viện tâm thần không có tự do, còn về phần Giản Thi, dù được La Tây bảo lãnh ra ngoài, nhưng cô ta vẫn là đối tượng khả nghi của phía cảnh sát, chắc chắn bọn họ đã sắp xếp người giám sát nhất cử nhất động của cô ta.
"Anh không cho phép em rời khỏi tầm mắt của anh, một giây cũng không được."
Phó Thịnh Niên nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô không rời đi một giây nào.
Cô gật đầu, nói: "Được, em nghe theo anh hết."
Sau khi dỗ dành xong Phó Thịnh Niên, cô quay đầu nhìn Đường Chiến. Anh ấy đang cuộn chặt nắm đấm, cầm áo khoác vội vã đi ra ngoài.
"Anh đi đâu vậy?"
Đường Chiến chạy ra ngoài không quay đầu lại.
Khi cô đuổi theo ra ngoài thì đã không thấy bóng dáng của Đường Chiến đấu.
Cô quay lại phòng bệnh, mất một lúc để dỗ Phó Thịnh Niên ngủ. Sau khi anh đã chìm vào giấc ngủ, cô gọi Tả Nhất vào, Tả Nhất đã tìm ra được phòng bệnh của Giản Thi, nằm ngay dưới tầng.
Biết được La Tây đã ở với Giản Thi một lúc, hiện tại đang ra ngoài mua đồ ăn, cô nhìn Phó Thịnh Niên đang ngủ say, sau đó bảo Tả Nhất dẫn cô đến phòng bệnh của Giản Thi. Tả Nhất không yên tâm để cô vào một mình nên đã đi theo cô vào trong phòng bệnh của Giản Thi, luôn đứng bên cạnh cô.
Giản Thi đang tỉnh táo, trông cô ta rất thảm hại, khuôn mặt sưng phồng như đầu heo, cổ tay phải bó bột dày. Nhìn thấy cô, Giản Thi như thấy kẻ thù, đôi mắt trừng lên, răng nghiến chặt, dáng vẻ đó thực sự trông như muốn xé cô ra từng mảnh.
Vì có Tả Nhất ở bên cạnh nên Giản Thi không dám làm gì cô, chỉ có thể ngồi trên giường, dùng ánh mắt đầy căm phẫn nhìn cô.
Cô ngồi xuống ghế sofa, cách Giản Thi một đoạn.
Bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng Giản Thi tức không chịu nổi mà phá vỡ sự im lặng lên tiếng trước.
"Cô đến làm gì, đến xem trò cười của tôi sao?"
Cô nở nụ cười, nói: "Đúng, tôi đến xem cái tay bị đánh gãy của cô, chúc mừng cô trở thành kẻ tàn phế."
"Đồ điểm, cô là đồ điểm, cô sẽ không được chết tử tế!"
"Không phải cô mất hết ký ức rồi sao? Không giả vờ nổi nữa à? Hay vì La Tây không ở đây nên cô không cần giả vờ nữa?"
"Đừng nhắc đến thằng ngu đó."
"Nói chồng sắp cưới của mình là thằng ngu, xem ra cô chẳng yêu anh ta chút nào."
"Tôi làm sao có thể yêu anh ta được, mắt tôi không tệ đến thế, đời này tôi sẽ không thích một thằng ngu."
"Không biết La Tây nghe thấy những lời nói này sẽ nghĩ thế nào."
Nói xong, Giản Dao lấy điện thoại đang ghi âm trong túi ra, giơ lên trước mặt Giản Thi.
Giản Thi lập tức sốt ruột, lật chăn xuống giường, lao về phía cô.
Tả Nhất giơ tay ngăn Giản Thi lại, không tốn lực nào đã đẩy cô ta ngã xuống đất.
Cái tay phải bị gãy chống xuống đất một lát, làm cô ta đau đến mức hét lên thảm thiết.
Giản Dao đã đạt được mục đích, cô không muốn nhìn thấy khuôn mặt buồn nôn của Giản Thi nữa, bèn quả quyết đứng dậy rời khỏi phòng bệnh.
Tả Nhất nhanh chóng đi theo ra ngoài, thấy cô ngồi trên chiếc ghế cạnh hành lang như đang chờ ai đó, anh ta cũng yên lặng đứng bên cạnh.
Trong phòng bệnh vang lên từng đợt tiếng khóc.
Là Giản Thi đang khóc, giọng đã khản đặc vì khóc rồi.
Vẻ mặt Giản Dao lạnh lùng, ngoảnh mặt làm ngo.
Chưa đầy mười phút sau, cô thấy La Tây xách theo đồ ăn từ bên ngoài trở về. Anh ta bước ra khỏi thang máy, đi thẳng về phía phòng bệnh.
Thấy cô ngồi ngoài phòng bệnh của Giản Thi, La Tây giận điên lên, bước nhanh hơn.
Cô không cho La Tây có cơ hội mở miệng, trực tiếp phát đoạn ghi âm trên điện thoại.
Giọng của Giản Thi hiển nhiên La Tây nhận ra ngay. Nghe xong nội dung ghi âm, anh ta sững sờ cả người, túi đồ ăn trên tay rơi xuống đất vang lên một tiếng "bịch".
Anh ta không thể tin nổi, Giản Thi thế mà nói anh ta là thằng ngu?
Cô ta không yêu anh ta, còn nói cả đời này sẽ không yêu một thằng ngu là anh ta?
Anh ta vì cô ta mà gần như đối địch với cả thế giới, nhưng trong lòng cô ta, anh ta chỉ là một thằng ngu...
Anh ta tin tưởng cô ta, vì cứu cô ta mà đưa cô ta đến nước Anh. Anh ta luôn bên cạnh cô ta, nhưng việc cô ta mất hết ký ức là giả, lợi dụng anh ta là thật.
Sự chân thành của anh ta chỉ đổi lại sự lừa dối!
Mắt anh ta đỏ hoe, răng nghiến chặt, nắm tay cũng cứng lại.
Giản Dao hít sâu một hơi, cất điện thoại vào túi, đứng dậy, vỗ nhẹ vai La Tây, cười mỉm nói: "Bây giờ anh biết cô ta không mất hết ký ức rồi, còn biết cô ta đang lợi dụng anh, coi anh là thằng ngu, anh cảm thấy thế nào?"
Anh ta căm hận nhìn Giản Dao, hai má căng cứng, đôi mắt như muốn phun ra lửa.
"Đây là chuyện giữa tôi và Thi Thi, cô không cần nhọc tâm."
Sau một lúc lấy lại bình tĩnh, anh ta đưa tay đẩy cửa phòng bệnh.
Giản Thi ngồi bên giường khóc không thành tiếng, trông rất tội nghiệp. Nhìn thấy anh ta, cô ta lau nước mắt, dùng giọng mũi nói: "Anh La Tây, sao anh đi lâu thế, anh không biết anh vừa đi là Giản Dao đã đến, cô ta dẫn theo vệ sĩ đến chế giễu em, còn để vệ sĩ đánh em, tay em đau quá, anh mau đến giúp em xoa đi."

Nhận xét
Đăng nhận xét