[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 290 "Chui vào trong lòng anh"
Trước đây, La Tây sẽ không nói gì chỉ chạy đến ngay, nâng tay của cô ta lên xoa nhẹ, nhưng giờ đây, nhìn khuôn mặt sưng lên, nghe giọng nói nũng nịu của Giản Thi, anh ta chỉ cảm thấy buồn nôn.
Anh ta chỉ ước có thể dành trọn trái tim mình cho cô ta, nhưng cô ta thì sao?
Cô ta đã đùa giỡn anh ta trong lòng bàn tay, giả vờ mất trí nhớ, lợi dụng anh ta, và còn lấy đi năm trăm vạn từ anh ta.
Anh ta không biết cô ta lấy năm trăm vạn đó để làm gì, nếu thật sự là cho Ngô Tuấn thì không chừng số tiền đó là để mua mạng người.
"Anh La Tây, anh đứng ngây ngốc đó làm gì vậy?"
Giản Thi mím môi, ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh ta, nói: "Anh nhanh đến đây đi."
Anh ta bước vào, tiện tay đóng cửa sau lưng.
Giản Thi đứng dậy, tiến lên hai bước, cô ta đưa tay muốn ôm La Tây, kể khổ than vãn, ai ngờ La Tây vung tay lên tát bôm bốp hai cái vào mặt cô ta.
Khuôn mặt vốn đã sưng, ngay lập tức đỏ rực một mảng.
Đau quá...
Cô ta thấy đầu óc ù ù, nhất thời không hiểu La Tây nổi điên gì mà lại ra tay đánh cô ta.
Cô ta sờ gương mặt vừa đau vừa tê của mình. Ngẩng đầu lên, vừa mới mấp máy môi, chưa kịp nói một tiếng nào thì lại bị giáng một cái tát nữa vào mặt.
Cô ấy định né tránh, nhưng không kịp nữa rồi— "Bốp!" Một cái tát mạnh thẳng vào mặt khiến cô loạng choạng, ngã vật xuống sàn. Chưa kịp đứng dậy, La Tây đã túm chặt lấy cánh tay cô.
Anh ta túm lấy tay đang bó bột của cô ta, làm cô ta đau đến mức mặt mày nhăn nhó.
"Anh La Tây, anh làm gì vậy, anh làm em đau quá!"
Cô ta rống họng hét lên một tiếng.
La Tây trợn mắt, tay siết chặt không chút nương tay, thẳng thừng ném cô lên giường. Bàn tay lớn của anh ta đè chặt lên vai khiến cô không thể cựa quậy, từng cái tát giáng xuống mặt cô không ngừng.
Trong phòng bệnh vang lên những tiếng "bốp bốp" của những cái tát, cùng với tiếng kêu gào thảm thiết như ma gào quỷ khóc của Giản Thi.
Giản Dao đi đến cửa phòng bệnh, thông qua lớp kính nhìn Giản Thi bị La Tây điên cuồng đánh một lát, sau đó quay đầu nói với Tả Nhất: "Anh ở đây, đừng để ai quấy rầy bọn họ."
Hàm ý của câu nói này rất rõ ràng, là sợ bác sĩ y tá nghe thấy tiếng kêu sẽ chạy đến, bảo anh ta ở ngoài canh chừng là để đảm bảo La Tây có thể đánh đến sảng khoái.
Tả Nhất hiểu ý, nói: "Tôi hiểu."
Cô gật đầu, xoay người đi về phía thang máy.
Trở lại phòng bệnh đôi, cô bước nhẹ đến bên giường Phó Thịnh Niên, nhẹ chân nhẹ tay trèo lên giường, ngả người vào bên cạnh anh.
Dù động tác của cô đã rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn làm anh thức giấc.
Anh rủ mắt nhìn cô, ánh mắt bình thản.
"Chui vào lòng anh."
"Hȧ?"
"Anh bảo em chui vào lòng anh."
Mất trí nhớ rồi sao vẫn bá đạo thế? Trước đây
không phải cô vừa áp sát anh là mặt anh sẽ đỏ lên sao?
Bây giờ sao không sợ cô lại gần nữa?
Dường như còn rất mong muốn cô gần hơn.
Cô do dự một lúc, không động đậy.
Phó Thịnh Niên nhíu mày, vươn một cánh tay vòng qua eo cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng.
"Em sợ đè lên vết thương của anh."
Cô muốn ngồi dậy, nhưng tay anh đã giữ chặt sau gáy của cô, anh nói: "Đừng nhúc nhích."
"Vết thương không đau sao?"
"Không đau."
Vết thương do đạn bắn nằm gần tim, Giản Dao tựa người ở bên phải của anh nên không hề ảnh hưởng.
"Không phải em đã hứa với anh là sẽ không ra ngoài à, vừa rồi em đi đâu?"
Cô kinh hãi, hỏi: "Anh chưa ngủ sao?"
"Ngủ rồi."
Nhưng anh ngủ rất nông, chỉ chút động tĩnh là rất dễ tỉnh giấc.
Lúc Giản Dao ra khỏi phòng bệnh không có để ý
anh đã tỉnh.
Cô im lặng một lúc, cười nói: "Chỉ là đi thăm một người quen."
"Anh có quen không?"
Cô không nói gì, tì mặt lên ngực anh, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh.
Anh nắm tay cô, từ từ ngồi dậy, hỏi: "Chúng ta kết hôn bao lâu rồi?"
"Ba năm."
"Vậy chúng ta có con không?"
Câu nói này khiến lòng Giản Dao quặn đau, mắt cô đỏ lên, lắc đầu, giãy thoát khỏi lòng anh, trốn sang giường bên cạnh, quay lưng lại với anh không nói gì.
Anh ta chợt nhận ra mình dường như đã nói sai điều gì đó. Do dự vài giây, anh bước xuống giường và tiến về phía cô.
Anh ngồi xuống bên cạnh, vươn tay nắm vai cô đỡ cô ngồi dậy, vừa định hỏi cô sao vậy thì chợt phát hiện cô đang khóc, nước mắt rơi xuống như chuỗi ngọc đứt.
Anh mở miệng, nhưng nhất thời không biết nói gì cho phải, vội vàng lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô.
Nhắc đến con là cô khóc, chẳng lẽ...
Anh cố gắng nhớ lại điều gì đó, nhưng càng liều mạng nhớ thì càng không nhớ ra, đầu còn đau đớn từng cơn.
Thấy sắc mặt anh tái trắng đi, dùng một tay bóp đầu, Giản Dao lau nước mắt, vội hỏi: "Đau đầu hả?"
"Anh không nhớ ra gì."
"Không nhớ được thì đừng suy nghĩ nữa."
Cô nắm tay anh, không cho phép anh bóp đầu mạnh thế. Cô dùng đầu ngón tay mình nhẹ nhàng xoa bóp hai bên trán và huyệt Thái Dương cho anh. Anh cảm thấy rất dễ chịu, cơn đau đầu đã giảm đi phần nào.
Lúc này cửa phòng bệnh bị người ta gõ.
Giản Dao quay đầu nhìn, là Kiều Thắng Nam mở cửa bước vào.
"Boss, La Tây ở bên ngoài, anh ta muốn gặp cô." "Bảo anh ta ở ngoài đợi."
Kiều Thắng Nam đáp lại một tiếng, lui ra ngoài.
Cô đỡ Phó Thịnh Niên lên giường, bảo anh nằm xuống đàng hoàng, rồi mới dịu giọng nói: "Đau đầu thì đừng nghĩ gì nữa, anh nằm nghỉ đi, em ra ngoài một lát."
Cô đứng dậy chuẩn bị đi, bất chợt cổ tay bị Phó Thịnh Niên giữ chặt.
"La Tây là ai?"
"Bác sĩ."
Giải thích mối quan hệ phức tạp cho Phó Thịnh Niên mất trí nhớ là một việc hơi khó khăn đối với Giản Dao.
La Tây bây giờ đã không thể được xem là bạn của bọn họ nữa, cô không biết giới thiệu La Tây thế nào, chỉ có thể gọi anh ta là bác sĩ.
Phó Thịnh Niên thả tay cô ra, ngoan ngoãn nằm xuống, nhưng ánh mắt luôn dõi theo cô cứ như đôi mắt đen đã dính luôn trên người cô,.
Cô đi đến cửa phòng bệnh, thấy La Tây đứng ngoài hành lang dựa vào tường, sau đó cô mở cửa bước ra.
Phó Thịnh Niên nghe thấy tiếng cửa đóng, lập tức ngồi dậy, đi vài bước đến cửa, thông qua lớp kính trên cửa nhìn cô.
"Anh gặp tôi làm gì?"
La Tây cúi đầu xoa tay ửng đỏ, thờ ơ nói: "Cô nói đúng, tôi thực sự là đồ ngu."
"Anh không đánh chết Giản Thi chứ?"
"Đánh chết người sẽ ngồi tù, tôi chưa ngu tới mức đó."
"Vậy cô ta..."
"Hấp hối thôi, lát nữa tôi sẽ giúp cô ta làm thủ tục xuất viện, đưa cô ta về."
"Anh còn muốn lo cho cô ta?"
"Từ "lo" này không phù hợp cho lắm, tôi đưa cô ta về hiển nhiên có lý do riêng của tôi."
Anh ta bị Giản Thi lừa gạt lâu vậy, có thế nào cũng phải để anh ta lấy lại chút gì đó từ cô ta chứ. Nếu không thì sao nguôi được cơn giận trong lòng anh ta?
Ở bệnh viện dẫu sao cũng không tiện, anh ta muốn đưa cô ta về rồi xử lý cô ta một cách hung hăng, để cô ta biết hậu quả của việc lừa gạt anh ta."Phó Thịnh Niên thế nào rồi?" Anh ta đổi đề tài, ngẩng đầu nhìn vào phòng bệnh.
Phát hiện Phó Thịnh Niên đứng sau cửa nhìn bọn họ bằng ánh mắt sắc bén, anh ta vô thức tránh đi, không đối diện với Phó Thịnh Niên. "Anh ấy không sao."
"Nghe bác sĩ chữa trị chính nói anh ấy mất trí nhớ, có đúng không?"
Giản Dao vốn dĩ không muốn nhắc đến chuyện này, không ngờ La Tây đã biết được chuyện này từ các bác sĩ.
Dù sao cũng từng làm việc ở đây, La Tây quen biết hầu hết các bác sĩ ở đây, hơn nữa còn có quan hệ rất thân thiết.
"Đúng."
"Anh ấy không nhớ gì nữa sao?"
"Ù."
Anh ta cười nhạt, nói: "Không nhớ gì cũng có cái tốt của không nhớ gì."
Nói xong, anh ta quay người đi về phía thang máy, vừa đi vừa nói: "Tôi đi giúp Thi Thi làm thủ tục xuất viện."

Nhận xét
Đăng nhận xét