[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 291 "Em không yêu anh"

Giản Dao đầy nghi hoặc, không biết La Tây đưa Giản Thi về nhà để làm gì.

Cô quay đầu lại, thoáng thấy bóng dáng của Phó Thịnh Niên vụt qua.

Cô nhíu mày đi đến trước cửa phòng bệnh, đẩy cửa ra, thấy Phó Thịnh Niên nằm yên trên giường, nghi ngờ có lẽ nào mình đã nhìn nhầm.

"Anh vừa mới dậy khỏi giường phải không?"

Phó Thịnh Niên nghiêm chỉnh lắc đầu, sau đó vỗ vỗ chỗ bên cạnh, nói: "Em lại đây."

Giọng anh rất dịu dàng, nhưng ngữ khí lại bá đạo không cho phép thương lượng.

Dù đã mất trí nhớ rồi nhưng khí chất của anh vẫn không đổi.

Lúc anh mới tỉnh dậy thì biểu hiện rất câu nệ và cẩn trọng, có lẽ vì đầu óc trống rỗng.

Sau khi biết cô là vợ anh, dường như anh ngày càng không biết chừng mực.

Cô chưa nói cho anh biết chuyện hai người đã ly hôn, cô không tiện mở lời, nhất là khi bây giờ anh đang rất ỷ lại vào cô. Một khi anh biết hai người đã ly hôn, cô không phải vợ anh mà chỉ là vợ cũ, cô lo anh sẽ trở nên xa cách và lạnh nhạt với mình.

Dù sao anh cũng không nhớ quá khứ của hai người...

Cô từ từ đi đến trước mặt Phó Thịnh Niên, anh nắm tay cô, kéo cô về phía trước.

Cô không hề phòng bị nên bị anh kéo ngã về phía trước, cả người đổ lên người anh, một tay suýt ấn vào chỗ vết thương của anh, tim cô đập thình thịch loạn nhịp, hú hồn hú vía.

"Anh có thể đừng quậy vậy được không?"

Cô định thần lại, tức tối vỗ nhẹ lên vai anh, nói: "Lần sau mà như thế nữa em sẽ giận đấy."

Anh nhếch nhẹ môi, nụ cười có chút vô sỉ, nói: "Anh chỉ là muốn ôm em thôi mà."

Không biết tại sao, trên người cô có một mùi hương rất dễ chịu, mùi hương đó khiến anh cảm thấy rất quen thuộc, có lẽ là vì bọn họ đã kết hôn ba năm, cùng giường chung gối, ngủ cùng nhau mỗi ngày.

Anh rất thích mùi hương trên người cô, cơ thể cô mềm mại, ôm trong lòng rất thích.

"Đợi anh khỏe rồi, muốn ôm thế nào cũng được."

Cô vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng eo lại bị tay anh ghì lại, cô không giãy giụa được chút nào, đành thở dài, bất lực nằm trên ngực anh, để mặc anh ôm.

Cùng lúc đó, La Tây đã làm xong thủ tục xuất viện, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất quay lại phòng bệnh của Giản Thi.

Giản Thi nằm trên giường, cả khuôn mặt vừa đỏ vừa sưng, toàn là dấu tay, khóe miệng cũng có vết máu, trong mắt là những giọt nước mắt uất ức.

Cô ta không biết tại sao La Tây đánh cô ta, anh ta không nói một lời, chỉ tát cô ta như bị điên.

Cô ta bị đánh đến mức mặt tê không còn cảm giác, đầu óc choáng váng. Giờ đây thấy La Tây đi vào, cô ta sợ hãi co rúm cơ thể lại, hai tay ôm đầu, không dám ngẩng lên đối diện với anh ta, sợ anh ta lại ra tay với cô ta.

"Anh đã làm xong thủ tục xuất viện cho em rồi, về nhà với anh."

Giọng ta anh vừa lạnh vừa nhạt nhẽo, không còn sự ấm áp như trước.

Cô ta khóc thút thít, ngay cả khóc lớn cũng không dám.

"Dậy đi."

Giọng anh ta trầm thêm vài phần.

Cô ta không muốn động đậy, nhưng cũng không dám không động đậy, đành phải từ từ bò dậy, thay đồ ngay trước ánh mắt của người đàn ông.

La Tây đeo cho cô ta một chiếc khẩu trang, che đi phần lớn khuôn mặt sưng đỏ của cô ta, sau đó nắm cổ tay của cô ta và bước nhanh ra ngoài.

Đến bãi đỗ xe, anh ta đẩy cô ta vào xe, thắt dây an toàn cho cô ta, khuôn mặt u ám, sau khi ngồi vào ghế lái thì nhấn mạnh từng chữ, nói: "Đến chỗ anh."

Từ khi trở về từ nước Anh, anh ta luôn sống ở căn biệt thự dưới tên của Mạnh Mỹ Trúc, nhà của mình thì bỏ trống. Nhưng tình hình hiện tại đã khác, anh ta quyết định chuyển về nhà mình.

Anh ta lái xe đến biệt thự, đi thẳng lên tầng hai thu dọn hành lý, Giản Thi ngồi một mình trên ghế sofa trong phòng khách, trước mặt là chiếc bàn trà đặt hộp thuốc và một chiếc gương.

Khi anh ta kéo hành lý xuống tầng thì thấy cô ta đang khóc trước gương.

"Mặt của em..."

Cô ta gần như không dám đối diện với bản thân mình trong gương. Khuôn mặt vốn trắng trẻo xinh đẹp giờ đã sưng lên như đầu heo. La Tây đánh rất tàn nhẫn, một bên mắt của cô ta bị đánh đến mức hơi xuất huyết, đỏ như thể bất cứ lúc nào cũng có thể rơi nước mắt máu.

"Có thể đi rồi."

Anh ta kéo hành lý đi đến huyền quan.

Giản Thi ngồi trên ghế sofa không động đậy, đột nhiên nghiến răng, hét lên đầy căm hận với anh ta: "Anh đi thì đi, em không muốn đi theo anh, đây là nhà của em!"

Mạnh Mỹ Trúc đã bị đưa vào bệnh viện tâm thần, công ty đã phá sản. May mắn thay, bà ta đã để lại cho cô ta căn nhà này, cô ta không đến mức không nơi để về.

Tiền của cô ta đều đã đưa cho Ngô Tuấn rồi, cộng thêm năm trăm vạn La Tây cho, cô ta đã đưa cho Ngô Tuấn tổng cộng một nghìn vạn, giờ cô ta là một kẻ nghèo túng rồi, tay phải có lẽ cũng tàn phế rồi, sau này không thể vẽ tranh được nữa.

Cô ta cảm thấy rất hoảng loạn. Không có nguồn thu nhập, cũng không có người đàn ông nào có thể dựa vào, sau này cô ta biết phải làm sao?

Cô ta cố gắng khiến bản thân mình bình tĩnh, suy tư có nên bán căn nhà này đi, chuyển đến sống cùng Hàn Mịch, hoặc bán căn biệt thự Hàn Mịch đang thuê hay không. Dù sao đi nữa, trong tay cô ta phải có chút tiền mới được, không có tiền, cô ta không yên tâm.

"Em đừng quên, em là vợ sắp cưới của anh." La Tây đặt hành lý xuống, sải bước dài bước về phía cô ta.

Anh ta vừa đến gần, cô ta đã căng thẳng thần kinh toàn thân, vừa nghĩ đến dáng vẻ anh ta bạo hành cô ta trong phòng bệnh là cô ta liền run rây.

"Chúng ta vẫn chưa kết hôn."

Cô ta lí nhí đáp lại một câu, không dám nói lớn vì sợ bị đánh.

La Tây đột nhiên thay đổi, khiến cô ta rất sợ hãi, cũng rất khó hiểu.

Trên đường về cô ta luôn nghĩ không biết La Tây đã bị gì, rồi cô ta nhớ ra Giản Dao đã đến phòng bệnh của cô ta, ghi âm một cách ác ý. Có lẽ Giản Dao đã cho La Tây nghe đoạn ghi âm đó, khiến La Tây bị kích động mạnh.

Cô ta ngẩng đầu nhìn La Tây, hỏi: "Có phải Giản Dao đã nói gì với anh không? Có phải cô ta đã cho anh nghe đoạn ghi âm không tốt không?"

"Em biết chuyện cô ấy ghi âm à?"

"Em biết, cô ta cố ý kích động em, em nói những lời đó chỉ vì tức giận thôi, anh đừng tin nội dung ghi âm. Em yêu anh mà, sao em không yêu anh được."

La Tây cười khẩy một tiếng, hỏi lại: "Em yêu anh? Anh thấy em vẫn còn nhớ đến Phó Thịnh Niên thì có."

"Không, em không nhớ đến anh ta."

"Em nói dối, em hoàn toàn không mất trí nhớ, em chỉ giả vờ."

"Em giả vờ mất trí nhớ chẳng phải vì sợ sau khi về đây sẽ bị Phó Thịnh Niên và Giản Dao trả thù sao. Phó Thịnh Niên muốn em chôn cùng con của anh ta, lúc đó anh ta suýt nữa đã ném em từ sân thượng của bệnh viện xuống, chuyện này anh biết mà."

"Cho dù em giả vờ mất trí nhớ là có nỗi khổ tâm, nhưng chúng ta đã xác định quan hệ lâu vậy rồi, tại sao em chưa từng cho anh chạm vào?"

"Bởi vì em không yêu anh, Thi Thi, đừng lừa dối anh nữa."

La Tây âm thầm siết chặt nắm đấm, ánh mắt ngắm nghía cơ thể cô ta.

Dù khuôn mặt cô ta đã sưng tấy rất xấu, nhưng cơ thể cô ta vẫn rất hấp dẫn anh ta.

Anh ta bước lên, bàn tay lớn của anh ta xé rách quần áo trên người cô ta.

Cô ta hoảng hốt kêu lên, dùng sức đẩy anh ta ra, chạy bạt mạng vào trong phòng bếp.

Rút ra một con dao từ giá dao cầm trong tay, cô ta quay đầu lại, thấy La Tây đuổi theo, lập tức vung dao trong tay dọa anh ta. "Anh đừng qua đây, anh mà qua đây nữa em sẽ không khách sáo nữa đâu."

La Tây không hề sợ hãi, giơ một chân đá bay con dao trong tay cô ta.

Con dao rơi xuống đất vang lên một tiếng "keng", cô ta vừa định đi nhặt lên thì đã bị anh ta túm tóc kéo ra ngoài.

Cô ta bị anh ta đè đầu, ép lên bàn, chẳng có khúc dạo đầu nào, chỉ có sự thô bạo và chiếm hữu.

Cô ta đau đến mức nước mắt tuôn rơi, hét lên rất lâu, nhưng La Tây cứ như không nghe thấy tiếng cô ta hét, tàn phá cô ta từng lần từng lần.


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"