[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 292 "Vẫn còn cơ hội cướp anh trở về"

Không biết đã qua bao lâu, Giản Thi chỉ cảm thấy chóng mặt hoa mắt. Cô ta ngã xuống đất, trong tầm nhìn mờ mịt chỉ thấy La Tây lạnh lùng bỏ đi, hoàn toàn không quan tâm đến cô ta.

Cô ta gắng gượng một lúc, sau đó mất đi ý thức.

Khi tỉnh lại, cô ta đã không còn ở biệt thự, mà là ở căn hộ của La Tây.

Cô ta nằm trên giường trong phòng ngủ chính, La Tây ngồi bên giường, trên tay cầm kem trị tiêu sưng thoa lên mặt cô ta.

Anh ta thoa không biết nhẹ tay, cộng thêm sự kích thích của thuốc đã khiến mặt cô ta đau nóng rát.

Cô ta đẩy tay La Tây ra, quay lưng lại với anh ta. Nước mắt tuôn trào rơi từng giọt lớn, hòa lẫn với thuốc đã bôi trên mặt, làm mặt cô ta càng đau hơn.

"Anh đi đi."

Cô ta nói với giọng hận thù.

"Em lừa anh lâu như vậy, tưởng anh không biết giận sao?"

"Em đã nói rồi, em yêu anh, tin hay không tùy anh."

"Anh không tin”.

Giản Thi im lặng, không muốn nói chuyện với anh ta nữa. Nghĩ đến những gì anh ta đã làm với mình, sự ghét bỏ cô ta dành cho anh ta lại càng thâm căn cố đế.

Cô ta sắp hận đến muốn xé xác anh ta rồi.

"Em dùng năm trăm vạn đó làm gì?"

"Đưa cho Ngô Tuấn rồi."

"Đưa cho anh ta làm gì?"

"Anh ta muốn ra nước ngoài tránh giông tố, cần tiền."

"Em biết anh ta bắt cóc Giản Dao đúng không? Số tiền đó là em dùng để mua mạng người phải không?"

"Em không biết gì cả, chuyện Giản Dao bị bắt cóc không liên quan đến em."

"Em đừng có lừa anh."

Giản Thi bật dậy, cuộn chặt nắm đấm và đấm vào người anh ta. Anh ta đẩy cô ta ra, nói: "Đừng không biết lớn nhỏ với anh."

Bây giờ anh ta đã không còn là thằng ngu bị cô ta lừa nữa.

Tiếng quát đột ngột của người đàn ông hù cho Giản Thi sợ hãi co rúm người.

Cô ta như con chó bị đánh đến phát sợ. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt như muốn phun lửa của La Tây là toàn thân sẽ không kìm được run rẩy.

Cô ta cảm thấy theo La Tây sẽ không được sống yên ổn, muốn thoát khỏi anh ta một cách bức thiết.

Anh ta tàn nhẫn với cô ta như thế, có chỗ nào giống yêu cô ta?

Hôm nay anh ta chỉ hận không thể đánh chết cô ta, hơn nữa còn chiếm đoạt cô ta rốt ráo trong tình trạng cô ta bị thương khắp người, không quan tâm đến sự phản kháng của cô ta.

Cô ta đã bị vấy bẩn.

Bị hủy hoại trong tay La Tây.

Cô ta rơi nước mắt không cam lòng, nhìn La Tây với ánh mắt đầy thù hận.

"Bây giờ em đang nghĩ gì?"

La Tây lạnh mặt, nhìn cô ta bằng ánh mắt phẫn hận, nghiến răng nói: "Chắc không phải em đang nghĩ đến chuyện chạy ra ngoài, liên lạc với tên em trai vô dụng của em, sau đó bảo anh ta giết anh chứ?"

Quả thật Giản Thi có ý nghĩ đó.

Người đàn ông vấy bẩn cô ta không xứng đáng sống trên đời này.

"Anh biết em vẫn còn nhớ về Phó Thịnh Niên, nhưng anh không ngờ em lại ác tới mức dám ra tay với Phó Thịnh Niên. Anh ấy bị thương rất nặng, đã mất hết ký ức rồi, bây giờ không nhớ gì cả, có điều bên cạnh anh ta có Giản Dao chăm sóc, chẳng bao lâu nữa anh ta sẽ có thể xuất viện rồi."

"Anh ta mất hết ký ức rồi sao?"

"Đúng, nhờ ơn em đấy."

Giản Thi im lặng, quay lưng lại với La Tây không nói gì nữa, nhưng trong lòng khó mà kiềm chế được sự kích động.

Phó Thịnh Niên thế mà mất trí nhớ rồi.

Điều này quá tốt rồi.

Anh không nhớ Giản Dao, không nhớ đến những ân oán giữa bọn họ, vậy chẳng phải cô ta còn có cơ hội giành lại anh từ bên người Giản Dao sao?

…….

Bệnh viện Trung tâm.

Trong phòng bệnh đôi, Giản Dao mơ mơ màng màng không biết đã ngủ từ lúc nào, cô bị tiếng chuông điện thoại ồn ào đánh thức.

Mở mắt ra, tay cô theo phản xạ mò mẫm tủ đầu giường.

Cầm chiếc điện thoại đang reo lên, nhìn vào màn hình hiển thị cuộc gọi. Đây là một số lạ, hơn nữa còn là số máy bàn.

Cô do dự vài giây, quyết định nghe máy.

Đối phương tự xưng là cảnh sát ở đồn cảnh sát khu thành phố mới, còn nói Đường Chiến vì tụ tập gây rối mà bị bắt, hiện đang bị giam ở đó.

Cô bật dậy, hỏi chi tiết tình hình.

Hóa ra sau khi Đường Chiến rời khỏi đây, đã dẫn người đến nhà họ Tiêu, muốn đưa Tiêu Điềm đi, nhưng không đúng lúc là Tiêu Chính cũng vừa về.

Hai bên xông vào đánh nhau không tách nhau ra được.

Cô sắp xếp cho Tả Nhất và Kiều Thắng Nam chạy đến đồn cảnh sát một chuyến để bảo lãnh Đường Chiến, để bọn họ đưa Đường Chiến về nơi ở trước.

Tiêu Chính là người chỉ ăn mềm không ăn cứng. Ông ta quản lý Tiêu Điềm rất chặt, đây là lúc Tiêu Điềm cần nghỉ ngơi. Bọn họ không thể chọn lúc này đi cứng chọi cứng với Tiêu Chính, cô an ủi Đường Chiến nhất định phải giữ bình tĩnh.

Đường Chiến đã chịu nghe lời cô, cô và Phó Thịnh Niên cũng xem như yên tâm ở lại bệnh viện hai tuần.

Ngày xuất viện, bọn họ đi thẳng về Dinh thự họ Phó.

Nhìn căn biệt thự lớn sang trọng, Phó Thịnh Niên tỏ ra ngạc nhiên.

"Đây là nhà của chúng ta sao?"

Cô cười gật đầu, kéo Phó Thịnh Niên vào nhà, dẫn anh làm quen với ngôi nhà.

Mặc dù không nhớ gì cả, nhưng mọi thứ của nhà họ Phó đều khiến Phó Thịnh Niên cảm thấy rất quen thuộc, đặc biệt là khu vườn hoa nhà kính trong sân.

Giản Dao dẫn anh vào vườn đi dạo một vòng, anh dừng lại trước một luống hoa đơn độc, bên trong đang trồng những bông hoa xanh lam tươi sáng, thực ra những bông hoa đó không có gì đặc biệt, điều thực sự thu hút anh là cái bảng nhỏ bằng vàng dưới bồn hoa, trên bảng khắc hai chữ - Vật Quên.

Trong đầu anh bỗng hiện lên một hình ảnh.

Một đôi tay bẩn thỉu đang trồng những bông hoa xanh đó.

Hình ảnh chỉ thoáng qua, nhưng ngay sau đó là cơn đau đầu ập đến. Đầu anh như bị vật gì đó nặng nề đập vào, đau đến mức như muốn nứt ra. Không biết vì lý do gì, một nỗi bi thương không thể tả bùng nổ trong lòng anh, tim bắt đầu đau nhói từng cơn.

Anh dùng cả hai tay bóp đầu, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn vài phần. Cảm giác này khiến anh có chút sợ hãi, tâm trạng tự dưng trở nên bồn chồn.

Giản Dao hoảng hốt, hỏi: "Lại đau đầu sao?"

Cô muốn dìu anh đến chiếc ghế bên cạnh ngồi, ai ngờ vừa chạm vào cánh tay anh là đã bị anh đẩy ra.

Cô bị đẩy ngã xuống đất, đầu gối đập vào mặt đất lạnh cứng vang lên một tiếng "bộp".

"Á."

Cô đau đớn kêu lên một tiếng.

Phó Thịnh Niên lập tức tiến lại gần cô, cố nén cơn đau đầu để bế cô từ dưới đất lên, đi vài bước đến bên ghế mây, đặt cô xuống ghế.

Nhìn thấy đầu gối cô bị rách da, lòng anh vô cùng ảo não.

"Xin lỗi, ban nãy anh không phải cố ý."

Anh không biết mình bị làm sao. Khoảnh khắc đó, nỗi bi thương kia tràn ngập lồng ngực anh, ngay cả bây giờ, anh vẫn cảm thấy đau lòng, hơn nữa còn bồn chồn không yên lạ thường.

Giản Dao vươn một tay ôm anh, tay khác nhẹ nhàng xoa bóp đầu anh. Anh quỳ một chân xuống đất, để mặc cô ôm, má vùi vào vai cô, hơi thở gấp gáp dần trở lại bình thường, cơn đau đầu cũng giảm bớt.

Mùi hương quen thuộc trên người cô như một loại thuốc an thần tự nhiên. Mỗi khi ở gần cô, đều có thể làm tinh thần anh trở nên ổn định.

Thấy lông mày đang nhíu chặt của anh giãn ra, cô nâng mặt anh lên, hôn nhẹ lên môi anh.

"Đỡ hơn chưa?"

Anh gật đầu, ánh mắt hướng về những bông hoa xanh lam đó, nhớ lại hình ảnh thoáng qua trong đầu.

Trong hình ảnh đó xuất hiện một đôi tay, dường như là tay của anh.

"Những bông hoa đó có phải là anh trồng không?"

Giản Dao cảm thấy tim mình đau như bị xé rách.

Tròng mắt cô nổi lên ánh lên nước, cô nói: "Đúng, là anh tự tay trồng."

Anh tự tay chôn cất đứa con của hai người, trồng những bông hoa đó, còn dựng bảng "Vật Quên".

Cô không ngờ Phó Thịnh Niên thấy những bông hoa đó lại có phản ứng lớn như vậy. Mất đi đứa con đó, đả kích mà anh chịu hình như không nhỏ hơn cô.

"Bình thường anh thích trồng hoa hả?"

Phó Thịnh Niên nhướng mày, anh không cảm thấy mình sẽ thích việc đó.

"Bà nội lúc còn sống thích hoa, khu vườn này là anh xây cho bà, anh không thích trồng hoa, chỉ trồng hoa Vật Quên đó thôi."

"Tại sao anh lại trồng những bông hoa Vật Quên đó?"

Giản Dao hít một hơi sâu, muốn điều chỉnh cảm xúc của mình, nhưng cô không kiềm chế được, cũng không thể đè nén cảm xúc dâng trào trong lòng. Cô ôm chặt Phó Thịnh Niên, vùi mặt vào ngực anh khóc thành tiếng.


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"