[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 293 "Anh thích em hơn"
Cô vừa khóc, Phó Thịnh Niên càng đau lòng hơn.
Nỗi đau không thể diễn tả bằng lời lan tỏa khắp cơ thể anh, mắt anh đỏ lên, không hiểu tại sao mình lại buồn như vậy.
Anh hoảng loạn giơ tay lau nước mắt cho cô, bàn tay run rẩy.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Giản Dao nghiến răng, không chịu nói.
Nếu như anh không nhớ gì cả, hà tất phải nhắc lại những quá khứ đau lòng đó, khiến anh cùng cô rơi vào vực thẳm của nỗi đau?
Để cô một mình chịu đựng là được rồi.
Cô lau nước mắt, cúi đầu nhìn vết trầy xước trên đầu gối, máu đã rỉ ra.
"Để anh bế em vào trong, xử lý vết thương."
Phó Thịnh Niên đứng lên, dùng một tay ôm eo cô, tay kia vòng qua sau đùi của cô, cẩn thận bế cô lên.
Cô dựa vào vai anh, nhìn góc nghiêng đẹp trai của anh, nhích lại gần, hôn nhẹ lên mặt anh.
Anh dừng bước, quay đầu nhìn cô.
Thực ra trong lòng cô rất bất an và sợ hãi, vì anh không nhớ cô nữa, bọn họ bây giờ không phải là vợ chồng trên danh nghĩa thực thụ, chuyện lỵ hôn cô vẫn chưa nói với anh.
Nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, cô cúi đầu, lẩm bẩm: "Sao lại nhìn em như thế?"
"Anh đang nghĩ, hình như em rất thích anh."
"Không phải, là anh thích em hơn."
Phó Thịnh Niên không nói gì, chỉ cười nhạt, sải bước dài ra khỏi vườn, bể cô trở về nhà.
Sau khi đặt cô xuống ghế sofa trong phòng khách, anh gọi quản gia mang hộp thuốc đến, giúp cô xử lý vết trầy xước, rồi bế cô lên phòng ở tầng hai.
Người giúp việc đã dọn dẹp phòng ngủ sạch sẽ, chăn ga gối đều được thay mới.
Phó Thịnh Niên đặt cô lên giường, nhìn quanh căn phòng, phát hiện không có ảnh cưới của anh và Giản Dao.
Anh không khỏi ngạc nhiên, hỏi: "Chúng ta thật sự đã kết hôn?"
Cô gật đầu một cách chột dạ, nói: "Đã kết hôn."
Cô định nhân cơ hội này nói cho anh biết chuyện hai người đã ly hôn, nhưng chưa kịp nói thì điện thoại trong túi reo lên.
Người gọi là Tiêu Điềm.
Cô thoáng ngạc nhiên, không nghĩ nhiều, vội vàng nghe máy.
Đầu dây bên kia nói với cô bằng giọng rất nhỏ: "Điện thoại của Đường Chiến tắt nguồn rồi. Trưa mai tôi sẽ đi xem mắt ở Tụ Hương Các, là bố tôi sắp xếp, cô có thể thông báo cho Đường Chiến, để anh ấy đến đó chờ tôi không? Tôi rất muốn gặp anh ấy."
"Được, tôi sẽ nói với anh ấy, dạo này cô thế nào?"
"Vẫn bị nhốt trong nhà không thể ra ngoài, hôm nay tôi khó khăn lắm mới lấy được điện thoại...."
Giản Dao đang nghe chăm chú thì cuộc gọi đột nhiên bị ngắt.
Tiêu Điềm ở đầu dây bên kia không ngờ rằng. Dù cô ấy đã lén tìm được điện thoại của mình trong phòng Uông Hà, những chưa nói được mấy câu thì đã bị Uông Hà phát hiện.
Điện thoại bị Uông Hà cướp đi, bị ném vào ngăn kéo và khóa lại.
"Bố con đã nói, trừ khi con đồng ý qua lại với Văn Trí, nếu không sẽ không cho con dùng điện thoại."
"Điều này không có khả năng, bố mẹ bỏ cuộc đi!"
Uông Hà không tức không giận, vẫn kiên nhẫn khuyên nhủ: "Bất kể là gia thế hay năng lực, Văn Trí đều vượt xa Đường Chiến cả mấy bậc, Đường Chiến có gì chứ? Bố mẹ cậu ta đều không cần cậu ta, bây giờ cậu ta có sự nghiệp, nhưng đó không phải là sự nghiệp của riêng cậu ta, cậu ta đang giúp Giản Dao làm việc kia mà.
Một người đàn ông giúp phụ nữ làm việc thì có tương lai gì?"
Tiêu Điềm tức giận không muốn để ý đến bà ấy nữa, phẫn nộ chạy ra ngoài.
Bên ngoài có hai vệ sĩ đang đợi, thấy cô ấy ra liền giữ chặt cánh tay cô ấy, ép cô ấy trở về phòng khách.
Cửa phòng không còn khóa nữa, nhưng có vệ sĩ canh gác 24/24. Cô ấy chỉ có thể hoạt động ở tầng hai, bất kể cô ấy làm gì vệ sĩ cũng theo sát.
Cô ấy không còn chút tự do nào, có chạy cũng không thoát được.
May mắn là cô ấy đã liên lạc được với Giản Dao, ngày mai cô ấy bị ép đến Tụ Hương Các gặp Văn Trí, có lẽ sẽ có cơ hội gặp Đường Chiến.
Cô ấy ngồi bên giường, nhìn vết sẹo trên cổ tay, tâm trạng rất suy sụp.
Dùng cái chết bức bách cũng không có tác dụng, trái tim của bố cô ấy thật sự là làm từ sắt đá.
Nghĩ đến ngày mai có thể gặp Đường Chiến, cô ấy thở dài một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.
Cùng lúc đó, Giản Dao gọi số của Đường Chiến, chỉ nghe thấy thông báo người dùng đã tắt máy. Cô gọi nhiều lần, Đường Chiến vẫn tắt máy. Thời điểm này có lẽ anh ấy vẫn đang ở công ty. Cô định đến công ty tìm Đường Chiến, vừa định ra ngoài nhờ Tả Nhất chuẩn bị xe thì cổ tay đột nhiên bị Phó Thịnh Niên nắm chặt.
"Đi đâu?"
"Công ty."
"Vừa xuất viện đã làm việc?"
Cô lắc đầu, giải thích: "Em đi gặp Đường Chiến, Tiêu Điềm gọi điện nói ngày mai..."
Nói được một nửa thì Phó Thịnh Niên kéo cô về phía trước.
Cô đột nhiên ngã vào lòng anh, bị anh ôm sát sao.
Anh cúi đầu, hôn cô.
Anh hôn rất bá đạo, mạnh mẽ cướp đi hô hấp của cô, vừa hôn cô vừa di chuyển dần đến giường, đè cô xuống giường.
Cảm giác quen thuộc khiến Phó Thịnh Niên dâng lên nỗi phấn khích vô cớ. Anh càng hôn càng sâu, không ngừng lại được, một bàn tay không kìm được mà kéo áo cô.
……..
Sau đó.
Giản Dao mệt lã, nằm nhoài trên giường không muốn động đậy.
Phó Thịnh Niên nằm nghiêng bên cạnh cô, giơ một tay chống đầu, môi nở nụ cười thỏa mãn, đôi mắt nhìn cô chăm chú, trong mắt chỉ toàn hình bóng cô.
"Đáng ghét."
Cô liếc anh một cái. Không ngờ anh vừa xuất viện mà lại tràn trề năng lượng như thế, dũng mãnh y như con thú vừa thoát khỏi lồng, còn đổi đủ tư thế.
Cô bị giày vò quá sức, xương khớp toàn thân đều mềm nhũn.
Phó Thịnh Niên nhìn vào chiếc chăn phủ trên lưng cô, nhìn thấy những vết sẹo sâu cạn trên lưng, Phó Thịnh Niên có chút đau lòng, bèn đưa tay xoa nhẹ đầu cô.
"Lưng còn đau không?"
Cô lắc đầu, nhớ tới chuyện Tiêu Điềm gọi điện thoại nhờ cô. Cô với tay lấy điện thoại, lại gọi số của Đường Chiến.
Vẫn tắt máy.
Cô quyết định gọi cho Tả Nhất, bảo Tả Nhất chạy đến công ty, mời Đường Chiến qua đây.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô đặt điện thoại xuống, quay đầu nhìn Phó Thịnh Niên, anh vẫn đang nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng.
"Em muốn tắm."
"ĐƯỢC."
Anh khoác áo choàng tắm lên người, đi vào phòng tắm mở nước.
Bên ngoài trời đã sắp tối rồi, lắng nghe tiếng nước chảy gấp gáp, cô mơ màng buồn ngủ.
Không lâu sau, Phó Thịnh Niên cầm khăn tắm đi ra, thấy cô sắp ngủ thì tiến lại gần, dùng khăn tắm quấn cô lại, bế cô vào phòng tắm.
Cơ thể được ngâm trong nước ấm của bồn tắm, cuối cùng cô vẫn không chịu nổi mà ngủ thiếp đi.
Đường Chiến ngồi trên ghế sofa phòng khách tầng một hai mươi phút, nhưng không gặp được Giản Dao, người đến gặp anh là Phó Thịnh Niên.
Nội dung cuộc gọi giữa Giản Dao và Tiêu Điềm, Phó Thịnh Niên đều đã nghe thấy.
Anh chuyển lời của Tiêu Điềm, nhắc nhở: "Lần sau đừng tắt nguồn."
Không liên lạc được với Đường Chiến, Giản Dao đã có phần sốt ruột.
Nếu không phải anh kéo Giản Dao về thì cô còn định chạy đến công ty tìm Đường Chiến.
Cô vừa xuất viện, anh không muốn cô lao lực vậy.
Trong thời gian nằm viện, Giản Dao chăm sóc anh chu đáo hết mực, không hề nghỉ ngơi đầy đủ, mỗi ngày đều đút ăn đút uống. Rõ ràng cô cũng là bệnh nhân, nhưng mọi tâm trí đều dồn vào anh.
Đường Chiến lấy điện thoại ra xem, là điện thoại hết pin tự động tắt nguồn.
Anh ấy cứ mãi tất bật với công việc nên không để ý đến điện thoại.
"Tôi biết rồi, tôi đi trước đây."
Anh ấy xoay người định rời đi, nhưng Phó Thịnh Niên đã gọi anh ấy.
"Anh có biết giữa tôi và Giản Dao đã xảy ra chuyện gì không?"

Nhận xét
Đăng nhận xét