[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 294 "Tại sao lại lừa dối tôi"

Đường Chiến bị hỏi mà không biết nên trả lời lại thế nào.

Chuyện giữa Phó Thịnh Niên và Giản Dao quá rối rắm, không thể chỉ gói gọn trong vài ba câu là nói rõ được.

"Tôi chỉ biết anh có thể hi sinh cả mạng sống của mình vì cô ấy."

Khi nói điều này, anh ấy cười nhạt một cái.

Không đợi Phó Thịnh Niên phản ứng lại, anh ấy đã nhanh chóng đi về huyền quan.

Vừa lái xe về đến nhà, việc đầu tiên anh ấy làm là sạc điện thoại và mở nguồn lên. Anh ấy phát hiện hàng loạt thông báo nhỡ, trong đó có hai cuộc gọi đến từ Tiêu Điềm, còn lại đều là cuộc gọi của Giản Dao.

Anh ấy hơi kích động, lập tức bấm gọi lại số của Tiêu Điềm, tiếng chuông reo rất lâu nhưng không ai bắt máy.

…..

Bảy giờ tối.

Người giúp việc đã chuẩn bị xong bữa tối, Phó Thịnh Niên định gọi Giản Dao dậy ăn chút gì đó. Khi tay anh vừa chạm vào vai Giản Dao, điện thoại trong túi vang lên một tiếng.

Anh vỗ nhẹ vai cô, nhưng cô không tỉnh dậy.

Anh rút tay lại, lấy điện thoại trong túi quần tây ra. Đó là một thông báo có lời mời kết bạn trên WeChat, kèm theo lời nhắn: "Muốn biết bí mật của Giản Dao không? Kết bạn với tôi đi."

Anh không biết người này là ai, nhưng lời để lại của đối phương khiến anh rất tò mò.

Anh nhấn vào đồng ý.

Vừa chấp nhận kết bạn, đối phương đã gửi đến một biểu tượng mặt cười, tiếp theo là một dòng chữ: "Anh Phó, chào anh, nghe nói anh xuất viện rồi, chúc mừng nhé."

Anh nhíu mày, hỏi lại: "Anh là ai?"

"Anh không cần biết tôi là ai, có muốn biết bí mật của Giản Dao không?"

Anh không vội trả lời, mà mở thông tin cá nhân của đối phương ra xem.

Một hình đại diện màu đen, biệt danh là Người lạ quen thuộc, ngoài những điều này ra thì không có gì khác.

"Không muốn biết bí mật của Giản Dao à?"

Anh vẫn không trả lời.

Đối phương nhanh chóng gửi đến một bức ảnh, là ảnh giường chiếu của Giản Dao và một người đàn ông.

Độ phân giải của ảnh rất cao, gương mặt Giản Dao anh sẽ không nhận nhầm, nhưng gương mặt của người đàn ông thì không chụp rõ, chỉ thấy phần mặt nghiêng, người đàn ông có làn da rám nắng, cơ bắp tay rắn chắc, tóc dài ngang vai hơi xoăn, là một người đàn ông trung niên, nhìn kỹ còn có thể thấy phần khóe mắt của ông ta có vết sẹo.

Tay cầm điện thoại của anh siết chặt, cả người như bị trời bổ một tia sét, toàn thân cứng đờ như đá.

Khi anh đang vô cùng khiếp sợ và bối rối, đối phương lại liên tục gửi thêm nhiều bức ảnh giường chiếu khác, đều là của Giản Dao và người đàn ông trung niên đó, đủ mọi tư thế, không thể dùng từ ghê tởm và đồi bại để miêu tả, đúng là làm ô nhiễm mắt anh.

"Đây chính là bộ mặt thật của Giản Dao."

"Cô ta khi còn là Phó phu nhân đã giấu anh nuôi nhiều người đàn ông khác, đây chỉ là một trong số đó."

"Nghe nói anh Phó bị mất trí nhớ rồi, vậy anh có biết bây giờ Giản Dao đã là vợ cũ của anh không?"

Đầu Phó Thịnh Niên ong ong.

Vợ cũ?

Giản Dao là vợ cũ của anh?

Nhưng cô nói, cô là vợ anh...

Từ khi anh tỉnh lại đến giờ, cô chưa từng nhắc đến chuyện hai người đã ly hôn.

Điện thoại lại nhận được tin nhắn mới, vẫn là đến từ "Người lạ quen thuộc".

Lần này là một ảnh chụp màn hình tìm kiếm nóng, tiêu đề là "Nữ minh tinh nổi tiếng Giản nào đó không may sẩy thai, vô duyên với hào môn, bị Phó nào đó đuổi ra khỏi nhà và kết thúc bằng ly hôn."

Giản nào đó?

Phó nào đó?

Là anh và Giản Dao sao?

"Hai người ly hôn chưa lâu, Giản Dao đã lập tức có tình mới."

Tin nhắn mới liên tục gửi đến.

Giản Dao và người đàn ông bí ẩn xuất hiện ở sở thú, nghi vấn tình mới.

Lại là ảnh chụp màn hình tìm kiếm nóng.

Bên dưới còn đính kèm một video ngắn và vài bức ảnh chụp tại sở thủ.

"Bộp" một tiếng.

Là tiếng điện thoại rơi xuống đất.

Phó Thịnh Niên quay cái cổ cứng ngắc nhìn Giản Dao đang ngủ say trên giường, không dám tin người phụ nữ chăm sóc anh chu đáo trong bệnh viện thế mà lại ngoại tình trong thời gian hôn nhân, cắm cho anh cặp sừng, sau khi ly hôn thì lập tức có tình mới, khi anh mất trí nhớ, cô lại mặt dày vô sỉ tiến tới, tự xưng là vợ anh.

Cô thật sự là người phụ nữ tùy tiện vậy sao? Đúng thế!

Cô rất tùy tiện.

Anh vừa tỉnh lại cô đã hôn anh, chủ động ôm ấp yêu thương với anh không chỉ một hai lần.

Nghĩ tới cảnh quấn quýt si mê nóng bỏng giữa hai người hôm nay, anh đột nhiên cảm thấy ghê tởm. Một người phụ nữ bẩn vậy, nhưng anh lại dễ dàng tin tưởng, còn ngủ với cô!

Bẩn quá!

Điện thoại dưới đất đột nhiên reo lên một tiếng.

Lại có tin nhắn mới được gửi đến.

Anh cúi xuống nhặt điện thoại lên.

Người lạ quen thuộc nói: "Anh Phó, tôi khuyên anh đừng tin Giản Dao, cô ta chỉ toàn lừa dối anh."

Anh nhanh chóng đáp lại: "Anh là ai?"

"Tôi là người anh từng yêu nhất, nhưng anh đã vứt bỏ tôi rồi."

Người anh yêu nhất?

"Tôi chỉ muốn tốt cho anh, xin hãy tin tôi."

"Rốt cuộc anh là ai?"

WeChat không còn động tĩnh, đối phương

không trả lời tin nhắn của anh nữa.

Anh gọi điện thoại, bị cúp máy, gọi video cũng bị tắt ngay lập tức.

Anh tức giận ném điện thoại xuống đất.

Tiếng "bộp" vang lên.

Giản Dao giật mình tỉnh dậy.

Mở mắt ra, thấy Phó Thịnh Niên đứng bên giường, cuộn chặt tay, trán nổi gân xanh, sắc mặt cực kỳ khó coi. Cô tưởng anh lại đau đầu, vội vàng bước xuống giường, vươn tay định giúp anh xoa bóp đầu.

Chỉ là tay vừa giơ lên đã bị Phó Thịnh Niên dồn sức đánh bật ra.

Cô nhíu mày, xoa xoa mu bàn tay bị anh đánh đỏ, trong lòng hơi hoảng loạn.

"Anh sao vậy? Có phải đau đầu không? Có cần em gọi bác sĩ đến nhà, hay là chúng ta đi bệnh viện không?"

Nói rồi, cô lại đưa tay ra, muốn đỡ anh nằm xuống giường nghỉ ngơi một lát. Sắc mặt anh không tốt, môi mỏng mím chặt, răng nghiến ken két, hai gò má căng ra, như đang cố chịu đựng điều gì đó.

"Đừng chạm vào tôi."

Anh lùi lại một bước, nhìn bàn tay đang chìa ra của cô, trong mắt lộ vẻ chê ghét

Ánh mắt này khiến Giản Dao không hiểu sao cảm thấy kinh hãi.

Cô chỉ ngủ một giấc, sao anh lại đột nhiên như biến thành người khác thế này?

Không lâu trước đó anh còn triền miên khó tách rời với cô...

"Rốt cuộc anh bị làm sao vậy?"

Cô cẩn thận từng tí hỏi.

"Cô cút ra khỏi đây cho tôi!"

Cô ngạc nhiên, tái mặt, hoàn toàn không thể tin nổi: "Anh nói cái gì?"

"Tôi bảo cô cút ra khỏi đây!"

Trong nhà không có một bức ảnh cưới nào của hai người, anh sớm đã cảm thấy kỳ lạ rồi.

Quả nhiên quan hệ giữa anh và Giản Dao không đơn giản.

Cô hoàn toàn không phải là vợ anh, chỉ là vợ cũ mà thôi. Cô đã lừa dối anh, giấu anh nuôi loại đàn ông ất ơ bên ngoài, cắm sừng anh!

Anh chỉ tay về phía cửa, nghiêm giọng nói: "Ra ngoài!"

Giản Dao đứng sững tại chỗ, hoàn toàn ngơ

Cô không hiểu tại sao thái độ của Phó Thịnh Niên lại thay đổi một cách chóng mặt như vậy.

"Anh có thể nói cho em biết, tại sao anh..."

"Bây giờ tôi không muốn nhìn thấy cô, không muốn nghe giọng cô, cô làm tôi thấy ghê tởm, cô lập tức rời khỏi đây cho tôi, vợ cũ."

Anh nghiến răng gằn giọng nói ra hai từ cuối cùng.

Sống lưng cô cứng đơ, mặt tái xanh.

"Anh biết rồi sao?"

"Nếu chúng ta đã ly hôn, tại sao cô không nói, tại sao lại lừa tôi?"

Cô vội vàng giải thích: "Em không cố ý lừa anh, em chỉ muốn đợi anh ổn định tâm lý rồi mới nói."

Phó Thịnh Niên quay lưng lại, không buồn nhìn cô lấy một lần, sắc mặt lạnh lẽo, giọng điệu cũng lạnh lùng: "Cái miệng của cô nói được lời thật ư?"

"Em thật sự không cố ý lừa anh!"

Cô chỉ sợ, sợ mất anh.

"Tôi không tin cô, cô cút đi!"

"Phó Thịnh Niên, là ai nói với anh chúng ta đã ly hôn rồi?"

"Điều đó quan trọng sao?"

Anh đi tới trước cửa phòng, mạnh tay mở cửa, đuổi cô đi: "Ra ngoài."


<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"