[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 295 "Có ngày anh sẽ hối hận"
Cô đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
"Còn không đi?"
Anh tức giận trừng mắt nhìn cô, chửi: "Mặt cô dày thế à? Có cần tôi gọi người đến vứt cô ra ngoài không?"
Giản Dao tức giận đến rơi nước mắt: "Anh đối xử với em như thế, có ngày anh sẽ hối hận."
"Hối hận?"
Phó Thịnh Niên cười lạnh lùng, nói: "Tôi hối hận vì đã không sớm chút nhìn rõ con người cô." "Anh là đồ khốn."
Thấy cô đứng đó lau nước mắt, không chịu đi.
Phó Thịnh Niên lười phí lời với cô, hét lớn ra ngoài: "Người đâu."
Tiếng hét vừa dứt, một loạt tiếng bước chân dồn dập vang lên, dẫn đầu là Tả Nhất và Kiều Thắng Nam, theo sau là một nhóm vệ sĩ xông vào.
"Ném cô ta ra ngoài cho tôi."
Anh ra lệnh, nhưng không ai dám nhúc nhích.
Anh lập tức nổi giận đùng đùng, nhìn nhóm vệ sĩ ngoài cửa và quát lớn: "Các người còn đứng đó làm gì? Ném cô ta ra ngoài cho tôi."
Tả Nhất và Kiều Thắng Nam làm việc cho Giản Dao, hai người đương nhiên không nghe lệnh của Phó Thịnh Niên, nhưng những người khác thì là người của Phó Thịnh Niên.
Bọn họ nhanh chóng vào nhà, tiến thẳng đến trước mặt Giản Dao, nắm cánh tay cô định kéo ra ngoài.
Tả Nhất và Kiều Thắng Nam lo lắng cho chủ, lập tức xông lên đẩy mấy vệ sĩ sang một bên, đứng hai bên trái phải bảo vệ cho Giản Dao.
Giản Dao lau nước mắt, nhìn người đàn ông tái xanh mặt vì tức, trái tim tan nát thành từng mảnh.
"Đời này anh còn muốn phụ em bao nhiêu lần nữa?"
Phó Thịnh Niên không thèm quan tâm đến cô nữa, làm như không nhìn thấy nước mắt của cô.
Cô đau đớn khôn nguôi, quay người khoác áo, lê đôi chân cứng đờ bước về phía cửa.
Ra khỏi phòng, cô không nhịn được quay đầu nhìn anh, nghiến răng nói từng chữ: "Em cho anh thêm một cơ hội giữ em lại."
Đáp lại cô là tiếng cửa đóng sầm lại.
Cô không thể tin mình bị Phó Thịnh Niên đuổi ra ngoài, nước mắt chảy như đê vỡ, tuôn tuôn không dứt.
Tả Nhất và Kiều Thắng Nam dìu cô xuống lầu.
Vừa thay giày ở huyền quan, cô phát hiện quản gia và cả nhóm người giúp việc đều chạy đến, mắt đỏ hoe nhìn cô.
"Thiếu phu nhân, có thể đừng đi không?"
Giọng quản gia Quyền hơi nghẹn ngào.
Cô cũng muốn ở lại, nhưng Phó Thịnh Niên đã đuổi cô đi, thái độ còn kiên quyết đến vậy.
"Chăm sóc tốt cho anh ấy."
Cô quay người, dẫn theo Tả Nhất và Kiều Thắng Nam rời đi.
Lên xe, cô tựa lưng vào ghế ôm mặt, cố nén không để mình bật khóc thành tiếng.
Quân Quân và Thu Nguyệt thu dọn hành lý đuổi theo, lên xe với cô.
Hai người ngồi bên cạnh cô, thấy cô khóc thì cũng xúc động, vừa dỗ dành vừa khóc cùng cô.
Tả Nhất khởi động xe, lái xe ra khỏi dinh thự nhà họ Phó.
Trên đường đi, trong xe chỉ có tiếng khóc rấm rứt của Quân Quân và Thu Nguyệt, chỉ riêng Giản Dao không khóc ra một tiếng nào.
Không lâu sau, xe tiến vào khu Biệt thự Đỉnh Vàng.
Nghe thấy tiếng xe, Giản Thi nhanh chóng đứng dậy đi đến cửa sổ, nhìn ra bên ngoài qua lớp kính.
Xe dừng hẳn, Giản Dao được Quân Quân và Thu Nguyệt dìu xuống xe. Trông Giản Dao rất yếu ớt, đi đứng không vững.
Cảnh tượng này khiến Giản Thi nhìn thấy mà cảm thấy vui vẻ. Cô ta cúi đầu liếc nhìn chiếc điện thoại mini trong tay, mỉm cười và đặt điện thoại vào ngăn kéo tủ đầu giường, khóa lại theo thói quen.
La Tây và Hàn Mịch đã vào làm việc tại Bệnh viện Trung tâm, cô ta đã nhận lúc La Tây không ở nhà mà chạy ra ngoài. Hôm nay căn biệt thự dưới tên Mạnh Mỹ Trúc đã treo biển bán, cô ta sau khi thu dọn xong hành lý liền vội vã chuyển đến đây.
Cô ta không thể không trốn khỏi tên thần kinh La Tây.
Hai tuần qua, La Tây hoàn toàn không coi cô ta là người, mỗi ngày ít nhất hành hạ cô ta ba lần, sức lực dồi dào như một con chó tới kỳ động dục.
Cô ta sắp hận anh ta đến thấu xương rồi.
Nếu anh ta dám đến đây tìm cô ta, cô ta nhất định sẽ cho anh ta đẹp mặt.
Cô ta thở dài một hơi, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện trong sân nhà đối diện đã không còn ai, đèn trong nhà đã được bật sáng trưng. Cô ta tưởng tượng cảnh Giản Dao bị Phó Thịnh Niên đuổi ra khỏi nhà họ Phó, trong lòng cực kỳ sảng khoái.
Hồi đó khi Ngô Thanh Phong bắt cóc Giản Dao, cô ta đã bám theo cả một đường, thậm chí còn muốn tự tay giải quyết Giản Dao, nhưng Ngô Thanh Phong cản cô ta lại, không cho cô ta ra tay.
Hết cách, cô ta đành nghĩ ra một kế, bảo Ngô Thanh Phong đưa Giản Dao đến khách sạn thuê một căn phòng.
Cô ta muốn vấy bẩn Giản Dao, nhưng tiếc là Ngô Thanh Phong nhất quyết không chịu đụng vào Giản Dao. Dưới áp lực của cô ta, Ngô Thanh Phong miễn cưỡng cởi áo, để cô ta chụp vài tấm ảnh giường chiếu của ông ta và Giản Dao.
Vết hôn trên vai và cổ của Giản Dao là do cô ta hôn, quần áo là cô ta cởi, thậm chí tư thế cũng là cô ta sắp xếp.
Nửa tiếng trước, cô ta đã gửi toàn bộ những bức ảnh giường chiếu đê hèn đó cho Phó Thịnh Niên bằng chiếc điện thoại mini.
Giản Dao hoàn toàn không biết mình từng bị người ta chụp ảnh giường chiếu, sự thay đổi đột ngột của Phó Thịnh Niên khiến cô không thể hiểu nổi.
Cô đã khóc rất lâu, gần như ngất đi vì khóc.
Quân Quân và Thu Nguyệt đưa cô về phòng, đỡ cô nằm xuống, đắp chăn cho cô, ở bên giường canh chừng đến nửa đêm, đến khi cô ngủ say rồi mới rón rén rời khỏi phòng.
Sáng hôm sau.
Đã gần trưa rồi.
Cô mệt nhọc bò dậy, loạng choạng bước vào phòng tắm, rửa mặt bằng nước lạnh. Cô nhìn vào gương thấy dấu hôn trên cổ do Phó Thịnh Niên để lại, tim cô đột nhiên đau nhói.
Cô vẫn không hiểu nổi.
Phó Thịnh Niên chỉ vì cô giấu chuyện ly hôn mà giận dữ đến vậy, còn đuổi cô ra khỏi nhà sao?
Anh bảo cô ghê tởm...
Chắc chắn còn có lý do khác, những lý do mà cô không biết.
Sau khi rửa mặt, cô thay quần áo và bước ra khỏi phòng.
Tả Nhất và Kiều Thắng Nam ngủ ở phòng khách tầng một cả đêm, lúc này đang trêu Đại Thụ ở dưới lầu một, Quân Quân và Thu Nguyệt đang chuẩn bị bữa trưa trong bếp.
Thấy Giản Dao đi xuống, sắc mặt trắng bệch không chút huyết sắc. Tả Nhất đi vội tiến lên, vừa định nói chuyện thì Giản Dao đã lên tiếng trước.
"Tôi muốn ra ngoài."
"Boss, cô muốn đi đâu?"
"Nhà họ Phó."
Tả Nhất tưởng mình nghe nhầm rồi.
Tối qua cô vừa bị đuổi ra, dù anh ta không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng thái độ của Phó Thịnh Niên dành cho cô chỉ có thể dùng hai chữ "ác liệt" để hình dung.Lúc này mà đi nhà họ Phó, chẳng phải tự chuốc lấy không vui sao.
"Boss, sắc mặt cô không được khỏe lắm, vẫn nên ở nhà nghỉ ngơi đi."
Giản Dao không nghe lọt tai lời anh ta nói, nghiến răng nói: "Anh không đưa tôi đi, tôi có thể tự lái xe đi."
"Boss..."
Chưa đợi anh ta nói hết câu, Giản Dao đã giật chìa khóa xe từ tay anh ta, tức giận chạy ra ngoài.
Lúc Tả Nhất và Kiều Thắng Nam đuổi theo ra ngoài thì xe của bọn họ đã bị Giản Dao lái đi rồi.
Do là chiếc BMW màu xanh bị hỏng nặng, vẫn đang được sửa chữa, thế nên Giản Dao không có xe, đành lái xe của vệ sĩ.
Tả Nhất nóng ruột, dẫn Kiều Thắng Nam chạy ra khỏi khu biệt thự, bắt một chiếc xe bên đường, đuổi theo chiếc xe của Giản Dao.
Giản Dao lái xe rất nhanh, phóng thẳng đến dinh thự họ Phó.
Cô không gặp được Phó Thịnh Niên, quản gia Quyền nói với cô, Phó Thịnh Niên đã đi đến Tập đoàn Phó Thị từ sáng sớm rồi.
Cô không nói gì, chỉ lái xe thẳng đến Tập đoàn Phó Thị.
Toàn bộ nhân viên trong tòa nhà Tập đoàn Phó Thị đều nhận ra cô, đều biết mối quan hệ giữa cô và Phó Thịnh Niên. Cô đi thẳng thang máy lên tầng làm việc của Phó Thịnh Niên mà không gặp trở ngại nào.
Điền Dã thấy cô vội vã bước ra khỏi thang máy thì có phần ngạc nhiên, hỏi: "Cô Giản, sao cô lại đến đây?"
"Anh ấy có ở đây không?"
"Có."
Điền Dã muốn nhắc nhở cô trong phòng làm việc còn có người khác, nhưng bước chân của cô quá nhanh, cô đã bước thẳng đến trước cửa phòng làm việc của Phó Thịnh Niên, đẩy cửa xông vào.

Nhận xét
Đăng nhận xét