[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 238 "Anh ấy chỉ bày tỏ mặt mềm yếu trước mặt cô"

Cô nhớ lại lúc anh yếu đuối bảo cô đừng bỏ anh, trái tim cô chợt đau thắt lại.

Anh ta vốn quen thói hống hách, trước mặt người khác luôn ra vẻ ta đây bề trên, duy chỉ trước mặt cô mới chịu buông bỏ mọi phòng bị, để lộ phần yếu mềm.

Tay cô bất giác đặt lên công tắc mở - đóng cửa xe, có xúc động muốn xuống xe ngay.

Nhưng Lục Ngộ Chi chợt nghiêng người sang giúp cô cài dây an toàn. Anh ấy liếc thấy bóng dáng Phó Thịnh Niên, thắt dây xong liền nhấn mạnh chân ga, lái xe đi thật nhanh.

Nhìn thấy Giản Dao ngồi trong xe của Lục Ngộ Chi, thật sự đã đi theo anh ấy. Phó Thịnh Niên tức giận đá mạnh vào thùng rác bên đường, khiến một công nhân vệ sinh trừng mắt nhìn. "Xin lỗi."

Anh trầm giọng nói xong, bước nhanh về phía chiếc xe của mình.

Anh bước lên chiếc RollsRoyce, dựa vào lưng ghế nhắm mắt lại, cảm thấy đầu đau âm ỉ.

Rốt cuộc phải làm sao mới được Giản Dao tha thứ đây? Anh rất sợ, sợ cô thực sự bị Lục Ngộ Chi lừa gạt mà đi mất.

Anh không thể tưởng tượng nổi nếu cô thích người khác, không còn ngó ngàng tới anh nữa, không còn thích anh nữa, anh sẽ ra sao.

Trên đường về, Giản Dao có hơi mất tập trung. Lục Ngộ Chi cũng thế.

Khi anh ấy tìm thấy Giản Dao, rất không khéo là đã nhìn thấy cảnh Phó Thịnh Niên đang cưỡng hôn cô. Cảnh tượng đó khiến anh ấy phẫn nộ, suýt nữa không kìm được mà lao tới đánh Phó Thịnh Niên một trận nhừ tử. Nhưng lý trí và sự tu dưỡng khiến anh ấy bắt buộc phải đè nén cơn giận trong lòng xuống.

Xe nhanh chóng lái vào khu vực biệt thự Đỉnh Vàng, dừng lại trong sân nhà Giản Dao.

"Đến rồi."

Giản Dao ừ một tiếng, tháo dây an toàn. Đang định mở cửa xe thì cổ tay bị người đàn ông bên cạnh nắm.

"Muốn quên đi quá khứ, cách tốt nhất là chuyên tâm vào một mối tình mới."

Anh ấy nhìn cô chăm chú, hỏi: "Lần tới khi nào cô có thời gian? Tôi muốn đưa cô đi trượt tuyết, ngâm suối nước nóng."

"Có lẽ phải đợi đến khi bộ phim hiện tại quay xong."

"Được, tôi đợi cô."

Anh ấy buông tay, nhìn cô xuống xe vào nhà. Sự ấm áp trong mắt biến mất, thay vào đó là lạnh lùng như băng.

Anh ấy không về Tứ hợp viện, mà lấy điện thoại ra gọi cho vệ sĩ Lam Bình, hỏi hiện giờ Trương Hàn Vũ đang ở đâu.

Lúc sáng sớm anh ấy đã bảo Lam Bình dẫn người theo dõi Trương Hàn Vũ. Sau khi điện thoại thì biết được Trương Hàn Vũ đang đi làm, nửa tiếng trước Tô Dung Nhi đã vào văn phòng của Trương Hàn Vũ. Anh ấy xoay tay lái, đổi hướng, lái xe đến công ty của Trương Hàn Vũ.

Đến nơi, vừa dừng xe, Lam Bình đã dẫn vài người tới, cung kính mở cửa xe cho anh ấy.

"Hắn ta vẫn chưa ra?"

Lam Bình gật đầu, đáp: "Vâng, chưa ra."

"Đi theo tôi lên đó."

Anh ấy dẫn theo vệ sĩ hùng hổ bước vào công ty của Trương Hàn Vũ, bảo vệ hoàn toàn không thể ngăn cản.

Trong văn phòng, Trương Hàn Vũ đè Tô Dung Nhi xuống ghế sofa vừa hôn vừa gặm cắn.

Tối qua sau khi đưa Tô Dung Nhi vào bệnh viện, anh ta đã quỳ xuống xin tha thứ và nhận được Tô Dung Nhi tha lỗi, thậm chí anh ta còn thề sẽ hủy hôn với Lục Vân Tê.

Tô Dung Nhi tin anh ta. Dù sao cũng là mấy năm tình cảm, không thể nói bỏ là bỏ được. Người đàn ông này là người cô ta yêu sâu sắc, nếu anh ta chịu quay đầu, cô ta sẵn sàng cho anh ta thêm một cơ hội.

Hai người quấn quýt, hôn nhau say đắm. Cửa văn phòng đột nhiên bị đá mạnh mở ra, làm cả hai giật mình ngẩng đầu.

Nhìn thấy Lục Ngộ Chi dẫn người xông vào, đóng cửa lại, kéo một cái ghế qua chặn cửa từ bên trong. Trương Hàn Vũ lập tức hoảng hốt. "Anh Lục, sao... sao anh lại đến đây?"

"Mày nói xem?"

Sắc mặt Lục Ngộ Chi u ám. Không cần anh ấy phải nói gì thêm, Lam Bình đã dẫn người tới đè Trương Hàn Vũ xuống đất mà đánh đập dã man.

Tô Dung Nhi sợ hãi co ro trên sofa, bật khóc.

"Mấy người đừng đánh nữa"

Lục Ngộ Chi thấy cô ta là phụ nữ nên không có ý định làm gì cô ta. Ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Trương Hàn Vũ, cho đến khi Trương Hàn Vũ bị đánh đến mũi miệng chảy máu, ôm đầu xin tha, anh ấy mới ra hiệu cho đám Lam Bình dừng lại.

"Đây là hậu quả của việc mày lừa dối em gái tôi, đánh em gái tôi. Tập đoàn Phong Đình sẽ không đầu tư cho mày, mày cũng không vào được cửa nhà họ Lục, hôn ước của mày và em gái tôi bị hủy. Nhớ rõ, là em tôi bỏ mày."

Trương Hàn Vũ ôm mũi đang chảy máu, nghiến răng, nói: "Anh giữ cô em gái đó của anh lại để hại người khác tiếp đi, tôi chẳng thèm nữa."

Lục Ngộ Chi nhíu mày, tung một cú đấm mạnh vào Trương Hàn Vũ, khiến anh ta ngất xỉu.

Tô Dung Nhi vội vã lao đến ôm Trương Hàn Vũ, khóc nức nở.

"Chúng tôi thật lòng yêu nhau. Anh Lục, xin anh tha cho chúng tôi, cho chúng tôi một con đường sống với."

Lục Ngộ Chi lạnh lùng nhìn cô ta một cái, quay người dẫn đám Lam Bình rời đi.

Về đến Tứ hợp viện, Lục Vân Tê đang cùng Hồ Xuân Mai ăn trưa. Thấy anh ấy về, Lục Vân Tê cười hì hì, nói: "Anh, anh có giúp em dạy dỗ tên khốn Trương Hàn Vũ đó chưa?"

"Ừm."

"Anh ta có xin tha không?"

"Ừm."

"Vậy khi nào anh ta qua đây quỳ xuống nhận sai với em?"

"Hôn lễ của em đã bị hủy"

Lục Vân Tê ngẩn người, lặp lại: "Hủy?"

"Loại đàn ông như vậy, chẳng lẽ em còn muốn gå?"

"Đương nhiên là không gả."

Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng Lục Vân Tê vẫn không khỏi buồn bã. Cô ta vừa gặp Trương Hàn Vũ đã thích ngay. Bọn họ yêu nhau tròn một năm, trong một năm đó anh ta đối xử với cô ta rất dịu dàng, lại còn chiều chuộng cô ta, khiến cô ta lún rất sâu.

Cuối cùng tất cả đều là dối trá, là anh ta diễn trò để lấy tiền nhà họ Lục.

Còn con điếm Tô Dung Nhi kia thì cố tình làm bạn với cô ta, ở trước mặt cô ta nói tốt cho Trương Hàn Vũ. Hai người hợp tác tính kế cô ta, cô ta như một con bò ngu ngốc bị bọn họ dắt xoay vòng vòng.

Cơn tức này sao cô ta có thể nuốt trôi được!

"Tiếp theo anh định làm gì để giúp em xã giận? Đánh sập công ty của anh ta?"

Cô ta chớp mắt trông mong hỏi Lục Ngộ Chi.

"Công ty của anh ta sắp phá sản rồi, "biết đủ là đủ, biết dừng là khôn". Anh ta chưa vấy bẩn em, sau này đừng qua lại nữa là được."

"Chỉ vậy thôi?"

Lục Vân Tê khó tin nhìn anh ấy, nói: "Anh ta lừa em một năm, chỉ dạy dỗ một trận là xong?"

"Vậy em còn muốn anh làm gì, giết anh ta ư?"

"Loại cặn bã đó, giết anh ta thì đã sao, anh ta không đáng sống."

Lục Ngộ Chi vì chuyện của Giản Dao và Phó Thịnh Niên mà đã có chút bực bội, lời của Lục Vân Tê càng khiến anh ấy thấy cáu giận, anh ấy chỉ nói: "Bớt tính tiểu thư của em lại đi, sau này nhìn người nhớ mở to mắt ra một chút."

"Anh có phải anh ruột của em không vậy!"

Lục Vân Tê tức giận bật khóc, nói: "Em bị cặp gian phu dâm phụ đó lừa thê thảm vậy, anh lại không giúp em trút giận."

"Anh đã giúp em trút giận rồi."

"Chưa đủ!"

"Công ty của Trương Hàn Vũ sắp phá sản rồi, kết cục của anh ta sẽ không tốt đẹp, đến đây là đủ rồi."

Lục Vân Tê không muốn dừng lại, quay sang ôm cánh tay của Hồ Xuân Mai, nói: "Bà nội, bà phải đứng ra giúp con. Anh trai không giúp con, bà phải giúp con xử cặp đôi gian phu dâm phụ đó."

Hồ Xuân Mai thương yêu đứa cháu gái cưng này nhất. Lục Vân Tê vừa khóc, bà ấy đã mềm lòng.

"Được, bà nội sẽ đòi lại công bằng cho con."

Lục Ngộ Chi thở dài, khuyên: "Bà nội, bà đừng chiều chuộng con bé nữa. Bà xem bà đã chiều con bé tới mức nào rồi."

"Cháu gái của bà bà bằng lòng chiều chuộng. Con bé bị người ta bắt nạt, con là anh trai lẽ ra phải thay nó trút giận."

Lục Ngộ Chi đột nhiên không muốn ăn nữa, bị tức đến no rồi.

Anh ấy trở về phòng, đóng sập cửa một cái.



<< Chương trước                                                                                                     Chương sau >>

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 320 "Biết rõ là lợi dụng"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 319 "Cho anh, được không"

[Truyện ngôn tình] Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 318 "Sự kiện bất ngờ"