Người vợ câm đắt giá: Người vợ bỏ trốn cùng đứa con! - Chương 51 "Chỉ có một chiếc giường"
"Còn đứng đơ ra đó làm gì? Bệnh nhân đói chết rồi! Tôi cũng phải đi ăn đây, có chuyện gì thì bấm chuông gọi y tá!"
Nói xong, Khúc Chính Ngôn quay người bỏ đi, còn chu đáo đóng cửa lại giúp hai người.
Lạc San lần lượt lấy từng hộp cơm ra đặt lên bàn ăn trước mặt Tô Tân Thần, động tác có chút cứng nhắc.
Cô thật sự chưa bao giờ chăm sóc Tô Tân Thần tỉ mỉ đến thế này.
Mở nắp từng món ăn, sau đó xới cơm, Lạc San cầm đũa lên, khom lưng đứng bên cạnh Tô Tân Thần.
"Ngồi xuống." Tô Tân Thần không nói hai lời, kéo cô ngồi xuống giường: "Đứng làm gì? Cứ như một người làm vậy."
Lạc San cúi đầu không nhìn biểu cảm của Tô Tân Thần, nhưng cô cảm thấy có lẽ trong mắt anh, cô cũng chẳng khác gì một người làm.
Gắp một miếng thức ăn của đầu bếp làm, Lạc San cẩn thận thổi nguội, đút cho Tô Tân Thần.
Hai người ở rất gần nhau, ánh mắt Lạc San rơi xuống đôi môi mỏng của Tô Tân Thần, lại nhớ đến dáng vẻ đôi môi đó khi hôn mình.
Tay run lên, miếng thức ăn rơi xuống giường. "Xin lỗi!"
Lạc San hoảng loạn đứng dậy muốn dọn dẹp, Tô Tân Thần thích sạch sẽ như vậy, chắc chắn sẽ tức giận.
Nhưng Tô Tân Thần lại kéo cô lại.
Anh tùy tiện lấy một tờ khăn giấy, nhặt miếng thức ăn rơi trên giường lên vứt vào thùng rác: "An xong rồi dọn."
Lạc San đành phải ngồi xuống.
"Hai món này ngon, món này cũng không tệ, còn lại không cần."
Nhìn những món ăn mà Tô Tân Thần ra hiệu, Lạc San trong lòng dâng lên một niềm vui thầm kín.
Những món anh thích ăn đều là do cô tự tay làm, không phải của đầu bếp trong nhà.
"Em không đói sao?" Ăn được một nửa, Tô Tân Thần lại hỏi.
Giờ này đúng là lúc nên ăn tối, Lạc San bận rộn chạy đi chạy lại lâu như vậy, bị Tô Tân Thần nói vậy, cũng cảm thấy đói rồi.
Nhưng cô vẫn lắc đầu.
"Em cũng ăn đi." Tô Tân Thần nói.
Nhưng Lạc San chỉ mang theo một đôi đũa.
Cô chỉ nghĩ đến Tô Tân Thần, hoàn toàn quên mất mình cũng phải ăn, bây giờ nếu muốn ăn thì phải dùng chung đũa với Tô Tân Thần.
Cô sợ Tô Tân Thần chê, lắc đầu: Em đợi anh ăn xong rồi ăn.
Tô Tân Thần liếc nhìn cô, không nói gì nữa.
Ăn xong, Lạc San rửa sạch bát đũa rồi cất đi, sau đó Khúc Chính Ngôn lại đến.
Anh ta đã thay chiếc áo blouse trắng ra, mặc một bộ đồ thường ngày: "Tôi tan ca rồi!"
"Cố tình đến để nói cho tôi biết?" Tô Tân Thần liếc nhìn anh ta.
"Đúng vậy, thấy tôi có tốt không?" Khúc Chính Ngôn nói đùa: "Còn một chuyện nữa là mấy ngày nay có đợt kiểm tra lớn, nên giường dành cho người nhà chăm sóc đều bị dọn đi hết rồi, Tô phu nhân chỉ có thể ngủ chung giường với chồng mình thôi."
Lạc San sững sờ, ngơ ngác nhìn Khúc Chính Ngôn.
Đây là bệnh viện của Tô thị, vậy mà lại không có giường dành cho người nhà sao?
Tô Tân Thần cũng bị Khúc Chính Ngôn chọc cười: "Cậu lừa ai đấy?"
"Lừa cậu làm gì? Có cần tôi đến văn phòng viện trưởng lấy thông báo kiểm tra cho cậu xem không?" Khúc Chính Ngôn tỏ vẻ rất nghiêm túc: "Tôi là loại người lừa đảo sao? Lừa cậu thì tôi được lợi gì chứ?"
Tô Tân Thần hừ một tiếng, ngước lên phất tay, ra hiệu cho anh ta mau đi đi.
Khúc Chính Ngôn cũng không nói nhiều, sau khi thông báo xong tin lớn này thì rời đi.
Anh ta đi rồi, Lạc San đứng bên giường, càng thêm lúng túng.
Trong phòng chỉ có một giường bệnh và một ghế sofa đơn, cô chỉ vào chiếc sofa, hỏi Tô Tân Thần: Em ngồi ở đây trông anh nhé.
"Tôi cũng đâu phải bệnh nặng gì, trông tôi làm gì?" Mặc dù Tô Tân Thần vẫn còn gắn máy theo dõi tim mạch, nhưng tình trạng vẫn rất ổn định. Anh cau mày: "Em qua đây ngủ."
Giường bệnh đúng là rộng hơn giường bệnh thông thường, nhưng cũng chỉ là giường đơn.
Tô Tân Thần tiêm xong, trên người cũng không còn chỗ nào sợ bị chạm vào, ngủ chung giường với anh cũng không phải là không thể.
Nhưng Lạc San lại cảm thấy rất ngượng ngùng.
Dù Tô Tân Thần có tìm đến cô khi anh có nhu cầu, nhưng họ cũng không ôm nhau ngủ.
Cô do dự hỏi: Hay là... em về nhà nhé.
"Giờ em lại yên tâm về rồi sao? Không ở lại đây trông tôi nữa à?" Tô Tân Thần hỏi.
Hai con đường đều bị chặn, Lạc San siết vạt áo hai cái, lại hỏi Tô Tân Thần: Vậy anh không gọi Mạnh Nhan An đến ở cùng anh sao?
Ngủ chung giường bệnh với Tô Tân Thần là hành động thân mật mà Mạnh Nhan An nên làm, chứ không phải cô.
Mạnh Nhan An hôm nay khi bị Khúc Chính Ngôn đuổi đi trông rất không vui, Lạc San cũng cảm thấy Tô Tân Thần có lẽ nên an ủi cô ta một chút.
Nhưng cô vừa hỏi xong, sắc mặt Tô Tân Thần đã chùng xuống.
"Em không muốn ở lại đến vậy sao? Muốn đi đến thế à?" Anh hỏi.
Lạc San cúi đầu, không dám trả lời.
Cô muốn ở lại, nhưng cô sợ Tô Tân Thần không muốn cô ở lại.
Nhìn chằm chằm biểu cảm của cô, Tô Tân Thần đưa tay gõ hai cái lên thành giường, nói với Lạc San: "Lại đây ngủ, đừng để tôi phải nói lần thứ hai".


Nhận xét
Đăng nhận xét